Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tiết Thanh Minh – Viếng Nhầm Mộ Lão Quỷ Ngàn Năm
Viếng Nhầm Mộ Lão Quỷ Ngàn Năm – Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-03-09 12:29:13 | Lượt xem: 5

Lúc một cuộc hỗn loạn xảy cầu Nại Hà, trong các âm hồn cầu một âm hồn khuôn mặt quen quen, đây là tên sát nhân tàn bạo xử b.ắ.n cách đây mấy hôm ?

 

Hắn lúc mặt tràn đầy sợ hãi, từ dòng sông vô oán linh chui lên sức kéo hai chân của , kéo xuống vực sâu *vạn kiếp bất phục

*vạn kiếp bất phục: Thành ngữ, ý muôn đời muôn kiếp trở .

 

Tên sát nhân sức giãy giụa, bộ đầu cầu trở thành một đám hỗn loạn.

 

“Không chen lấn! Không uống canh thì đầu thai !”

 

hét lớn, nhưng âm hồn nào cả.

 

Càng la càng chen lấn, càng chen lấn càng hỗn loạn, thấy tình hình sắp mất kiểm soát, nổi giận vung chiếc muôi lớn để ngăn cả bọn linh hồn ở cây cầu.

 

Tên sát nhân cái muôi nổi lên hung tính, hai mắt đỏ bầm đè xuống đất: “Mày ch/ết ——”

 

bây giờ buff, sợ gì ! Nhanh chóng tạo kết ấn đánh lưng , trong tiếng kêu đau đớn, một cước đá xuống sông.

 

mới bò dậy cảm thấy chân bắt đầu lắc lư, sắc mặt lập tức đổi, sức khua tay về phía đám âm hồn đang chen chúc cầu: “Mau lui , cầu sắp sập!”

 

Âm hồn mù mờ chẳng phản ứng gì.

 

chỉ còn cách chạy lên cầu để giải tán, la hét xua đuổi cuối cùng đẩy tất cả âm hồn về bờ bên .

 

đặt chân lên bờ, lưng lóe lên tia sáng của một thanh kiếm , chân một trống , cầu Nại Hà sập.

 

Một bên khác, Doanh Điện và Mạnh Bà cũng kết thúc cuộc chiến.

 

Doanh Điện vẫn áo quần gọn gàng, còn Mạnh Bà trông thảm hại, mái tóc gợn sóng xinh rối tung.

 

Cả sáu con mắt đều trố mắt ngẩn ngơ cầu Nại Hà sụp đổ, Mạnh Bà mím chặt môi, run lên một lời, Doanh Điện thở dài một , vẻ mặt đầy chỉ trích với : “Cô đúng là chẳng bao giờ để khác bớt lo.”

 

bực tức, cuối cùng là ai cẩn thận dùng thanh kiếm c.h.é.m đứt cây cầu?!

 

Vò đầu bứt tóc, an ủi Mạnh Bà: “Chị đừng lo, từng học thiết kế cầu, thể thiết kế cho chị một cây cầu Nại Hà mới, bảo đảm kiên cố vững chắc.”

 

Dưới ý tưởng của , một bản vẽ cấu trúc cây cầu cao lớn và hoành tráng hiện rõ nét.

 

Doanh Điện thở dài một , dựa theo bản thiết kế của dùng linh lực dựng một cây cầu mới sông Vong Xuyên.

 

Sau khi xây cầu xong đổ mồ hôi, rõ ràng tiêu hao ít linh lực, thở hổn hển tiến gần bên tai :

 

“Tại mỗi chuyện , mệt đến sống dở ch/ết dở? Hơn nữa nhiều lòng ?”

 

Mạnh Bà mà rưng rưng nước mắt: “Anh vì cô , mà màng đến bất cứ điều gì ?”

 

Chị, đừng mập mờ như thế chứ!

 

Chúng thật sự là mối quan hệ như chị nghĩ !

 

xem như hiểu, và Doanh Điện là kịch bản linh dị, còn Mạnh Bà xem như đó là kịch bản ngôn tình.

 

“Này—— Bắt lấy!” Mạnh Bà ném tới một cái túi nhỏ, bên trong túi mấy viên hạt châu trong suốt long lanh.

 

Đây chính là nước mắt Mạnh Bà ?

 

Cũng từ lúc nào, từ đáy lòng một tiếng cảm ơn, thế nhưng , chỉ hướng về Doanh Điện lớn: “Lần qua chỗ , nhất định uống thêm hai bát canh nhé!”

 

Lạc hoa hữu ý, lưu thủy vô tình.

 

Ồ! Đây là câu chuyện tình yêu chốn địa phủ gì thế !

 

Tạm biệt Mạnh Bà, chúng tìm một nơi yên tĩnh để nghỉ ngơi một lát.

 

Bây giờ Hoàng Tuyền Dẫn và nước mắt Mạnh Bà, Doanh Điện rằng sắp một trận ác chiến xảy , bảo nghỉ ngơi thật để lấy tinh thần.

 

dựa tảng đá mơ mơ màng màng ngủ , trong lúc nửa tỉnh nửa mơ liền thấy mắt bóng , bên tai thấy tiếng gọi: “Đại nhân.”

 

với Doanh Điện, Ly Trạch, Mạnh Bà bốn thành một hàng, ngoan ngoãn lời răn đe của lão Phán Quan.

 

“Đốt bờ Hoàng Tuyền, phá hủy cầu Nại Hà, may mà ngài Diêm Vương ngày hôm nay ở đây, nếu các ngươi dù mười lớp da cũng đủ tróc!”

 

Doanh Điện khẽ càu nhàu một câu: “Đều là điều bất trắc!”

 

Lời còn dứt, một cây bút của phán quan bay đến mặt, lão phán quan quát lớn: “Còn dám già mồm? Có hình phạt đủ ?”

 

Ly Trạch dùng cùi chỏ chọt chọt , thì thầm nhiều chuyện: Tám trăm năm Doanh Điện định đổi vận mệnh của một phàm trần, suýt nữa loạn cả Điện Thiên Tử, lão Diêm Vương nổi giận, phạt năm trăm roi, đó phạt đến Ly Hỏa Cảnh để tự kiểm điểm suốt năm trăm năm.

 

ngẫm nghĩ chẳng lẽ phàm trần chính là , lão Phán Quan tiếp tục hỏi: “Lần vì cái gì?”

 

Ly Trạch và Mạnh Bà cùng sang , cái bà nội chứ !

 

Lão Phán Quan cũng sang , ông mặt đầy kinh ngạc : “Đây chẳng mà ngươi đổi vận mệnh …..”

 

Doanh Điện cắt ngang lời ông : “Mấy khác liên quan, chỉ trở thành .”

 

Lão Phán Quan : “Trở thành cũng là vì…”

 

“Đại nhân!” Doanh Điện cắt ngang lời ông .

 

Lão Phán Quan thở dài, ngoắc ngoắc tay hiệu cho Doanh Điện sang sảnh phòng kế bên.

 

Hai họ ở trong đó cả nửa ngày, đó Doanh Điện nhanh chân đến, kéo tay khỏi cung điện.

 

“Đợi chút đợi chút, chúng ?”

 

“Tầng địa ngục thứ mười chín.”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8