Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tiểu Thư Chưa Đụng Tường Nam
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-09 12:32:02 | Lượt xem: 4

Liếc mắt thấy bên đường một quầy bán giỏ tre.

 

Màu sắc, kiểu dáng đều vô cùng, khiến thể rời mắt.

 

Người bán hàng là một cô bé trạc mười ba mười bốn tuổi, hai tay đang thoăn thoắt đan lát.

 

Ta động lòng, bước tới:

 

“Muội , nghề đan giỏ tre , khó học ?”

 

Cô bé: “Nếu khéo tay thì khó.”

 

Ta nhớ đến nút thắt c.h.ế.t thắt lưng Chu Kim An tối qua, ngập ngừng : “Còn nếu khéo tay thì ?”

 

Cô bé nghiêng đầu: “Thì chỉ thể lấy cần cù bù thông minh thôi.”

 

Mắt sáng lên: “Muội ! Tỷ cần cù luôn!”

 

, tìm cho một con đường lui!

 

Ta vốn ham mê phú quý, nếu học nghề thì về quê bán giỏ tre là xong!

 

Ta học xong dạy cho nhị , tam cùng đan, lo gì sống nổi?

 

Quyết định như thế, vội vàng đến Tú Trân phường mua phấn Nộn Ngọc, chạy một mạch đến Chu phủ, dặn gác cổng đưa cho di nương, định cổng mà học nghề luôn.

 

Đang vội vàng thì đụng Chu Kim An từ trong nhà tiễn khách .

 

Hắn mặc áo dài màu trắng như trăng, dáng vẻ tao nhã, khác hẳn với vẻ điên cuồng đêm qua.

 

Hắn nhàn nhạt liếc một cái.

 

Ta lập tức cúi đầu vì hổ.

 

Có lẽ vì khách ở đây nên biểu lộ bất kỳ cảm xúc gì, bình thản mặt , vẫn nhã nhặn chuyện với khác.

 

khách kinh ngạc : “Trang tiểu thư, thật khéo.”

 

Ta ngẩng đầu lên, là vị thế tử đụng ở đình ngày hôm đó.

 

Thế tử bằng đôi mắt sáng ngời:

 

“Phủ sắp tổ chức tiệc thưởng hoa, hôm nay đến đây đặc biệt đưa thiệp mời, kính mời Chu và Trang tiểu thư chắc chắn đến chung vui.”

 

Ta về phía Chu Kim An.

 

Mỗi khi gặp tình huống như thế , chắc chắn sẽ hạ nhục vài câu, kiên quyết từ chối.

 

Trong lòng tính toán khác, cũng dây dưa với đám công tử tiểu thư nữa, chỉ mong Chu Kim An từ chối, sẽ nhanh chóng rời .

 

chỉ nhạt tiễn khách.

 

Thế tử khi vẫn ngừng ngoái đầu , cho đến khi bóng dáng Chu Kim An lờ mờ che khuất tầm mắt .

 

Sau khi xe ngựa rời , Chu Kim An vẫn yên nhúc nhích.

 

Hắn cao lớn bậc thềm, cúi mắt, đang chờ gì.

 

.

 

Cứ mỗi khi ở riêng với , đều tìm đủ lý do để đến gần .

 

Hắn lẽ nghĩ rằng bây giờ cũng sẽ như nên mới yên chờ đợi.

 

bây giờ nữa.

 

Trải qua trận chiến đêm qua, tỉnh táo nhận rằng, chỉ là một bình hoa vô dụng!

 

Rõ ràng là ôm tham vọng lên giường nhưng đến lúc quan trọng thì sợ ma sợ đau, bản chất chính là hèn nhát và yếu đuối!

 

Việc quyến rũ nam nhân đòi hỏi kỹ thuật đòi hỏi thiên phú, vốn !

Hay là đan giỏ tre, cái nghề đơn giản thích hợp với hơn.

 

“Biểu ca, Nam Quỳnh cáo lui.”

 

Ta khom hành lễ, chuẩn rời .

 

Chu Kim An như sửng sốt một chút, đột nhiên lên tiếng: “Tối qua——”

 

Tim đập thình thịch, lẽ tìm tính sổ ?

 

Ta cũng gì mà.

 

Mặc dù hạ thuốc ngất xỉu nhưng giờ vẫn khỏe mạnh bình thường.

 

Nếu tính thì còn xé rách một chiếc váy của , chiếc váy đó là bỏ ba lạng bạc mới mua , ngày thường nỡ mặc, chịu thiệt là mới đúng chứ.

 

“Tối qua, đến phòng ?”

 

Hắn ngẩng đầu .

 

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8