Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tiểu Thư Chưa Đụng Tường Nam
Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-03-09 12:32:09 | Lượt xem: 3

Nguyễn Tố Tâm từ từ bước đến mặt , vẫn là dáng vẻ dịu dàng đoan trang, trong mắt thậm chí còn thoáng chút thương hại.

 

“Trang tiểu thư, ngờ ngươi sa sút đến thế , Thượng thư đại nhân đúng là quá vô tình. Ngươi cũng đừng trách , giai cấp khác , phận đương nhiên cũng khác biệt.”

 

Ta với nàng: “Ta trách ngươi, còn cảm ơn ngươi nữa.”

 

Khóe môi nàng khẽ nhếch, lộ vẻ chế giễu nhàn nhạt:

 

“Ngươi đeo bám Kim An ba năm, từng thích ngươi một chút nào, chỉ khinh thường và ghét bỏ ngươi, cũng đáng thương lắm. Giờ đây, sắp cử hành hôn lễ, lúc ngươi mấy lời tỏ vẻ mạnh mẽ như , ý nghĩa gì chứ?”

 

Tay ngừng việc, tươi đáp:

 

“Ta thực sự cảm ơn ngươi, nếu ngươi gây chuyện đó, sẽ rời khỏi phủ Thượng thư , cũng sẽ như bây giờ, sống những ngày tháng thoải mái vui vẻ.”

 

Nàng một lúc, lắc đầu chế giễu, thất vọng :

 

“Nguyễn Tố Tâm từng coi một nữ tử như ngươi là đối thủ nhỉ, đúng là buồn đáng thương.”

 

Nàng lộ vẻ thản nhiên mặt, móc một thỏi bạc ném lên sạp hàng của , ung dung rời .

 

Đêm ngày đại hôn của phủ Thượng thư, khi khỏi nhà lấy củi, thấy Chu Kim An.

 

Hắn lặng lẽ ngoài sân, hình hòa màn đêm nhạt nhòa.

 

Ta nghi ngờ nhầm, định tiến lên xem cho rõ nhưng đột nhiên , sải bước rời .

 

Ngày đại hôn, thấy .

 

Hắn mặc áo cưới đỏ thẫm, lộng lẫy và trang nghiêm, lưng ngựa ngẩng cao đầu, ngang qua sạp hàng của với khí thế rầm rộ.

 

Cô bé đến ngây :

 

“Đây là công tử nhà nào, trông như tiên nhân ! Sau cũng thể lấy một nam nhân như thế thì .”

 

Ta đáp: “ , đúng .”

 

 

Không lâu , việc phòng thủ trong kinh thành đột nhiên trở nên nghiêm ngặt.

 

Người đường phố dần thưa thớt, thỉnh thoảng đội binh sĩ áo giáp chạy ngang qua, tạo nên bầu khí mưa gió sắp đến.

 

Một hôm, ông chủ bán mì nghiêm túc với :

 

“Triều đình thể chuyện lớn xảy , hai thời gian đừng ngoài nữa, chúng cũng về nhà tránh họa.”

 

Ta và cô bé ngoan ngoãn bắt đầu đóng cửa ngoài.

 

Gần đến Tết, bà ngoại đột nhiên phát bệnh nặng hôn mê bất tỉnh, cô bé lo lắng lớn, lập tức lấy ngân phiếu mà di nương đưa cho hôm đó đổi thành bạc, mời đại phu đến nhà khám nhưng vẫn bó tay.

 

Hôm đó, một ông lão mập bụng hiền từ đến sân.

 

Ông ăn mặc sang trọng, tủm tỉm là Hà quản gia, chủ nhân ủy thác, mời bọn đến phủ ăn Tết.

 

Ta ngạc nhiên hỏi: “Chủ nhân là ai? Tại mời bọn ?”

 

Ông giải thích tử tế, rằng chủ nhân duyên với , phận sẽ nhưng tuyệt đối ác ý, hơn nữa trong phủ danh y, thể giúp chẩn trị cho bệnh trong nhà.

 

Ta xong lập tức đồng ý, dẫn theo cô bé và bà ngoại lên cỗ xe theo.

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8