Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tin Nhắn Lúc Nửa Đêm
Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:12:15 | Lượt xem: 4

Không đêm nay Cổ Tầm về, nhắn tin cho tối nay cứ ở bên ngoài , để tránh liên lụy.

quyết định cần một lối thoát! Nếu như thể thoát nổi mệnh ch.ết thì thôi bằng cứ thản nhiên mà đối mặt, cũng coi như dứt khoát cho !

23h45’…

Cửa sổ hành lang đột nhiên mở , ngửi một mùi cháy khét…

Rất nhanh, tiếng bước chân lộn xộn từ lầu truyền đến, tựa như chỉ một

“Tiểu Diệp! Chạy mau! Chạy mau …”

“Cô sẽ tha cho ! Cô g.i.ế.t hết chúng ! g.i.ế.t hết chúng đấy…”

Hai giọng quen thuộc âm vang lầu, còn kịp lắng thì chúng biến mất. Một lát , lên lầu…

Từng bước…

Từng bước…

Nặng nề mà chậm chạp, dần dần tới gần…

Mùi m.á.u tươi thoang thoảng ập chóp mũi. Trực giác với rằng kẻ lên lầu chính là phụ nữ .

Khác biệt so với tưởng tượng của , giờ phút hề xuất hiện khủng hoảng bất lực tới cỡ nào mà chỉ bình tĩnh đó chờ đợi cô đến.

Thời gian từng nhịp trôi qua, mãi cho đến khi một sợi dây thừng nhẹ nhàng trèo lên cổ của . Ngay giây phút nó bóp chặt lấy thì túm lấy nó…

“Cổ Tầm! Cậu về !”

Người phía run lên bần bật.

“Hóa cũng nhớ , rõ là .”

Giọng của Cổ Tầm lạnh lẽo, thì thầm đáp: “Không! cũng chỉ là mới khôi phục ký ức, hiểu phụ nữ đó chính là .”

Tay của chậm rãi nắm chặt ngón tay của cô : “Đoạn ngón trỏ cháy rụi của là do lúc g.i.ế.t ch.ết hai tầng hầm thư viện ? Lúc lửa đốt cháy đến chắc đau lắm hả?”

Cổ Tầm .

đang cho cơ hội. Cậu nhẫn tâm bắt đầu tay với .”

nhẹ nhàng vuốt ve ngón tay , đó dịu giọng : “Cám ơn để còn đến bây giờ. , trong lòng nhiều oán hận và cam. vô tội ch.ết thảm.”

Cổ Tầm trầm mặc. Không qua bao lâu , giọng của cô mới run rẩy vang lên bên tai : “ tiến trong mộng của , nhiều tuần như là bởi vì tìm sự thật. Rốt cuộc … Người đáng ch.ết là hai bọn ! Bọn họ đều đáng ch.ết!!!”

“Vì buổi tối hôm đó bọn họ tiếng kêu cứu của nhưng cứu? Tại lôi kéo cho nhanh? Tại để khuất nhục ch.ết như thế…” Giọng của Cổ Tầm gần như điên cuồng và thống khổ đến cùng cực.

“Chẳng lẽ chỉ vì mấy suất đảm bảo đại học mà mạng sống của ở trong mắt các chẳng đáng là thứ gì ?!!!”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8