Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nước Quýt Có Gas
Chương 46

Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:12:45 | Lượt xem: 4

Châu Ngư chạy qua con đường nhỏ quanh co khúc khuỷu, không dám dừng lại dù chỉ một bước, vừa hi vọng có thể nhanh chóng tìm thấy Ngôn Từ, lại vừa hi vọng là do cô nghĩ quá nhiều, Trương Cương thật sự hoàn toàn không phải là tìm Ngôn Từ.

Cho đến khi cô nhìn thấy Ngôn Từ.

“Ngôn Từ!”

Nắm đấm vung lên cao dừng ở giữa không trung, dính máu, chẳng biết là máu của ai.

Người Trương Cường dẫn đến đều là anh em trước đây của hắn, ít liên lạc, cũng chẳng lăn lộn chung với nhau nữa, chỉ cho hắn ta thể diện mà thôi, không có người nào thật sự sẽ liều mạng, sớm đã bỏ chạy.

Trong ngõ nhỏ chỉ còn lại Ngôn Từ và Trương Cường.

Ngôn Từ hoảng hốt ngẩng đầu lên, thấy Châu Ngư đứng ở trong ánh sáng chạy vào, kéo anh ta ra khỏi người Trương Cường.

Cô không trách anh ta, mà là không ngừng trấn an.

“Không sao đâu, sẽ không có chuyện gì đâu.”

Rõ ràng giọng của bản thân cô còn đang run rẩy, người sợ hãi cũng là cô, vậy mà cô vẫn nói đi nói lại với anh rằng đừng sợ.

“Là hắn ta tìm anh gây sự, anh chỉ là phòng vệ chính đáng thôi, trước… trước tiên đến bệnh viện, chắc chắn sẽ không có chuyện gì đâu.”

Châu Ngư không mang theo điện thoại, tìm được trong túi áo của Ngôn Từ điện thoại của anh ta, gõ 120 gọi xe cứu thương.

Cái thị trấn nhỏ này, trong vòng mười phút xe cứu thương chắc chắn có thể tới.

Trong tiếng th* d*c đau đớn của Trương Cường xen lẫn tiếng mắng chửi.

Ngôn Từ làm như không nghe thấy, anh ta chỉ nhìn trên người Châu Ngư dính phải máu của anh ta, đỏ đến mức chói mắt.

“Tôi không có ngủ với cô ta.”

Châu Ngư không nghe rõ, “Gì cơ?”

Ngôn Từ nói, “Làm sao mà tôi ngủ với cô ta được.” 

Trương Cường che lấy cái đầu vẫn còn đang chảy máu, chửi rủa Ngôn Từ xong lại chửi Đường Thiến.

Advertisement

Trái lại Châu Ngư cảm thấy mừng khi hắn ta vẫn còn có thể mắng chửi người khác, chứ không phải là nằm trên đất ngay cả thở cũng không được.

“Tôi sẽ không tin lời của hắn ta.”

“Em tin tôi sao?”

“Ừ.”

Tiếng còi của xe cứu thương cách đó không xa truyền đến, xe không đi vào trong ngõ được, Châu Ngư chạy ra ngoài gọi bác sĩ, bác sĩ nâng cáng đưa Trương Cường lên trên xe, Ngôn Từ được Châu Ngư dìu lên xe. 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8