Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tỉnh táo
2

Cập nhật lúc: 2026-03-09 14:02:09 | Lượt xem: 4

3

Đột nhiên tiếng gõ cửa.

Ta mở cửa, thấy một nhóm đang vây quanh nhà .

Người dẫn đầu là dì Lý, thấy thì lo lắng : “Tiểu Doanh, thấy thương nặng đường, thực sự đành lòng thấy c..hết nên đưa về đây. Con là duy nhất trong làng ít y thuật nên nhờ mang đến đây.”

sang một bên, chú Lý tiến thêm hai bước về phía . Nam nhân thương nặng mà ông đang ôm hiển nhiên là Cố Nhượng Trần.

Lúc bất tỉnh, mặt bê bết m..áu, mặt vài sợi tóc dài rối bù, vết thương n.g.ự.c cực kỳ sâu, vẫn còn chảy m..áu.

Ta vẫn đang nắm chặt góc váy rách của trong tay.

Vẻ chật vật khác xa với vẻ ngoài cao quý thoát tục mà khi Nhiếp chính Vương. Chẳng trách g..iết để xóa vết nhơ từng .

Mắt tối sầm, ánh mắt lo lắng của dì Lý: “Xin dì, con thể cứu , đưa đến y quán trong thành thì hơn.”

Tuy tại rơi tình thế động như , cũng liệu kẻ thù phát hiện nếu đưa y quán trong thành , nhưng mấy chuyện bây giờ liên quan gì đến ?

Nói xong đóng cửa đợi phản ứng của dì Lý.

Người dân thôn Thanh Thạch bụng, nhưng để khác lợi dụng lòng đó trở thành lưỡi d.a.o đ.â.m chúng .

Một lúc , tiếng gõ cửa ngừng.

Ta mở cửa nữa.

“Trưởng thôn?”

Những ngoài cửa thiếu một ai, còn gõ cửa đổi thành trưởng thôn. Chòm râu trưởng thôn hoa râm, chân tay còn , trừ khi gặp chuyện gì nghiêm trọng thì sẽ ngoài.

“Tiểu Doanh ,” trưởng thôn : “Cố gắng hết sức cứu . Nam nhân thương nặng như , chỉ sợ rằng đưa đến y quán trong thành thì còn , thể thấy c..hết mà cứu . “

Giữa mùa đông mười năm , trưởng thôn đón và đưa cho một bát cháo. Ta thể từ chối bất cứ ai, nhưng đối mặt với ông già hơn sáu mươi tuổi , thể .

Ta nhắm mắt : “Được , con sẽ hết sức”.

Cố Nhượng Trần cuối cùng cũng trong phòng . Cũng giống như kiếp , lặng lẽ đó, bộ y phục còn sót nhuốm đỏ m..áu.

Sau khi trưởng thôn dặn hãy chăm sóc , ông trở về với vẻ mệt mỏi. Những còn cũng rời khỏi nhà .

Ta bước tới, vén tóc khỏi mặt , khuôn mặt giống hệt trong trí nhớ hiện mặt .

Trong tình trạng , vẻ ngoài của vẫn nổi bần bật. Fù khắp đầy vết thương, nhưng vẫn thể thấy chủ nhân của cơ thể hề lơ là việc rèn luyện.

Giờ nghĩ , ngày đầu óc quá mụ mị. Làm một vẻ ngoài như thể là một kẻ câm nhà để về?

Ta đưa tay dứt khoát xé bộ y phục rách nát của lau sơ qua vết thương . Vì muộn nửa ngày, nhiều vết thương mưng mủ, tình hình trở nên nghiêm trọng hơn nhiều. Hơi thở yếu ớt rõ ràng chứng tỏ bước nửa bước cửa địa ngục .

Ta băng bó đổi thuốc cho , vẻ mặt hề đổi, xong việc, ném chiếc khăn dính m..áu chậu nước. Sống c..hết đều phụ thuộc vận mệnh của ngươi.

Ta bước đến chiếc ghế dài bên ngoài và xuống, vô thức co ngón tay . Mọi chuyện ở kiếp giống như một giấc mơ.

Người còn hôn dịu dàng nhẹ nhàng [Doanh Doanh, yêu nàng” lưng bằng đầu ngón tay bỗng chốc thể biến thành một con d.a.o sắc nhọn g..iết c..hết .

Ta từng yêu sâu sắc, nhưng khi thanh kiếm xuyên qua tim và cơn đau thấu xương ập đến, tất cả tình cảm của dành cho Cố Nhượng Trần rút cạn theo m..áu chảy trong đêm đó.

Sáng hôm , mở mắt , xuống giường và bước trong.

Cố Nhượng Trần tỉnh . Hắn lặng lẽ , như đang đợi hỏi điều gì đó.

Mạng lớn thật đấy.

Ta đối phó với nên thẳng: “Người khác mang ngươi tới chỗ , đừng cảm ơn , tự nguyện cứu ngươi, ngươi chỉ cần bình phục vết thương về chỗ cũ là .”

Cố Nhượng Trần thấy điều , lông mi của run lên, nhưng vẻ mặt vẫn đổi, vẫn .

Trong lòng dâng lên một nỗi tức giận rõ.

Kiếp cũng , dù bảo về nhà thế nào chăng nữa, mặt cũng luôn mang vẻ nhạt nhẽo như , lúc đó thu hút bởi tính cách lãnh đạm của .

Bây giờ nghĩ , đoan chính thoát tục ở chứ? Chẳng qua là vì chỉ tiết lộ phận nên nhiều lời mà thôi. Việc thể chỉ là một chiếc ô bảo vệ mà tự tạo cho .

Ta lãng phí thêm thời gian với nên bước ngoài. Trước khi bước khỏi cửa, thấy tiếng vật nặng rơi xuống đất từ trong phòng.

Ta mỉa mai.

Đối xử với bản tàn nhẫn thật, Cố Nhượng Trần.

Tại đây nhận rằng ngươi đối xử với chính cũng hề nhẹ tay nhỉ?

Ta thẳng cửa.

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8