Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tô Vân Kỳ
15

Cập nhật lúc: 2026-03-09 15:46:40 | Lượt xem: 3

Cả như còn chút ấm nào, , trong mắt chỉ sự lạnh nhạt và tàn nhẫn. Như thể đang xuống một bầy kiến hôi chân.

Hắn chỉ gật đầu với Vân Sinh ghìm ngựa rời , đây khi đối mặt với Triệu Phi, một kẻ chỉ ăn chơi, còn giữ chút lễ nghi bề ngoài. Nay vô lễ đến , rõ ràng là thèm giữ chút khách sáo nào nữa.

Chàng gì?

“Hoài ca ca, đợi với!” Tô Lạc Lạc đột nhiên xuất hiện, Ô Lặc Hoài đầu . “Hoài ca ca, cùng .” Xung quanh bàn tán xôn xao, dân phong nhà Chu vốn bảo thủ, nữ tử công khai theo ngoại nam, thật là mất mặt.

“Muội theo ?”

Tô Lạc Lạc gật đầu lia lịa. Ta siết chặt khăn tay.

Không ảo giác , Ô Lặc Hoài dường như liếc một cái. Khóe miệng nở một nụ nham hiểm: “Muội suy nghĩ kỹ ?”

Lòng nhói đau.

Đây là câu hỏi thảo nguyên năm .

“Vâng! Lạc Lạc mãi mãi theo Hoài ca ca!”

Nàng ngựa của , ngẩng lên , vẻ mặt ngây thơ.

“A! Còn cả thỏ con của Lạc Lạc nữa!”

Nàng bế một con thỏ từ trong giỏ , đưa lên cho Ô Lặc Hoài xem. Ô Lặc Hoài dường như sững một chút, đúng , thích thỏ là Tô Lạc Lạc, Tô Vân Kỳ.

Dần dần, sách mệnh sẽ khiến Ô Lặc Hoài hiểu , yêu năm xưa, thực là một cô nương từng gặp, . Tô Lạc Lạc đưa tay về phía Ô Lặc Hoài, để kéo nàng lên ngựa. Ô Lặc Hoài hồn , nhíu mày, trầm giọng : “Xích Mã dữ, cho khác đụng .” 

Con ngựa đó quả thật như , từng để ai chạm , cho nó ăn cỏ, suýt nó giẫm chết, may mà Ô Lặc Hoài kịp thời đến. Tô Lạc Lạc mỉm , bước tới con ngựa, đưa tay vuốt ve đầu nó. Con ngựa ngoan ngoãn để nàng vuốt ve.

thế ?!

Chẳng lẽ…

Ta lấy sách mệnh , đó hiện lên một dòng chữ. “Xích Mã ngoan ngoãn để Tô Lạc Lạc vuốt ve.” Ô Lặc Hoài chút ngạc nhiên nàng , nàng đưa tay về phía . Ô Lặc Hoài dường như liếc một cái, đầy ẩn ý, kéo nàng lòng. Trên sách mệnh hiện lên: “Ô Lặc Hoài kéo Tô Lạc Lạc lên ngựa.” Tiếp theo, mỗi hành động của Tô Lạc Lạc, sách mệnh đều lượt hiện .

Sao như … Sách mệnh nay đều dự đoán tương lai, những gì thảo nguyên năm xưa, cũng chỉ là theo chỉ dẫn của sách mệnh. Tô Lạc Lạc, nàng , sách mệnh hiện .

“Vân Kỳ tiểu thư, ?” Vân Sinh cúi đầu, nhẹ nhàng hỏi .

Ta , một ý nghĩ bỗng nhiên xuất hiện trong đầu. Chẳng lẽ, linh hồn trong xác Tô Lạc Lạc, mới chính là chấp bút? Cho nên nàng thể khiến Xích Mã lời, cho nên nàng việc Triệu Phi ngược đãi ?

Lòng rối như tơ vò, Tô Lạc Lạc lưng ngựa của Ô Lặc Hoài, cảm thấy hoảng sợ và bất lực. Dù chấp nhận việc Ô Lặc Hoài sẽ yêu Tô Lạc Lạc, nhưng thấy họ cùng cưỡi một con ngựa, con ngựa Xích Mã mà ngay cả cũng từng cưỡi, sự ghen tị và đau lòng thể kìm nén khiến gần như mất kiểm soát.

Ta sợ Ô Lặc Hoài phát hiện nước mắt trong mắt , nhưng mắt càng lúc càng mờ , cắn chặt môi để nước mắt rơi xuống. Bỗng nhiên, ánh sáng mắt tối sầm .

Ta ngẩng đầu, thấy Vân Sinh chắn mặt , che khuất ánh mắt Ô Lặc Hoài tới. “Muốn thì cứ , Vân Kỳ tiểu thư, sẽ để ai phát hiện .” Vân Sinh mỉm dịu dàng . Ta dựa n.g.ự.c , lau khô nước mắt.

Lúc , Ô Lặc Hoài hô lớn: “Xuất phát!” Giọng khó , dường như đang trút giận.

“Vân Kỳ tiểu thư, từng với , khi lòng buồn phiền, ăn kẹo sẽ thấy khá hơn một chút.” Hắn đưa tay , trong lòng bàn tay một viên kẹo quế hoa. Loại kẹo , thích ăn khi mẫu gieo xuống hồ.

Ngọt ngào, hương vị lâu gặp, nhưng thể xoa dịu nỗi đắng cay trong lòng. Nhìn bóng lưng Ô Lặc Hoài khuất dần, hỏi: “Vân Sinh, ngươi xem, tình yêu là gì? Trên đời , tình yêu nào bất chấp ý trời mà vẫn đổi ?”

Vân Sinh mỉm , cụp mắt xuống: “Vân Kỳ tiểu thư, .”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8