Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tô Vân Kỳ
16

Cập nhật lúc: 2026-03-09 15:46:41 | Lượt xem: 3

Trên đường trở về, qua một chiếc cầu đá, Vân Sinh dừng . “Sao ?” Ta hỏi Vân Sinh. “Tiểu thư, Vân Sinh từng một câu chuyện, ?”

Ta gật đầu, .

“Đệ tử của Phật Tổ là A Nan yêu một nữ tử, Phật Tổ hỏi, con thích nàng đến nhường nào. A Nan …”

“Ta nguyện hóa thành cầu đá, chịu năm trăm năm gió thổi, năm trăm năm nắng gắt, năm trăm năm mưa dầm, chỉ mong thiếu nữ qua cầu.” Chưa đợi hết, tiếp lời.

Hắn chớp mắt, chút ngạc nhiên vì chuyện . Lúc , khi chạy trốn khỏi Bắc Địch, lúc qua chiếc cầu đá , gặp một lão hòa thượng. Người già, râu tóc bạc phơ, lom khom hỏi , từng gặp một tiểu hòa thượng tên Giác Không . Ta lắc đầu. Người nheo mắt một lúc, mỉm , rời , lớn: “Ta nguyện hóa thành cầu đá, chịu năm trăm năm gió thổi, năm trăm năm nắng gắt…”

Sau kể cho , lão hòa thượng sống trong ngôi chùa đổ nát ở núi . Trong chùa vốn một tiểu hòa thượng, ba năm một buổi sáng sớm, thấy Giác Không ở trạm dịch Bắc Địch. Họ hỏi tiểu hòa thượng , gật đầu , đến nơi cần đến. Mọi tiểu hòa thượng một bước vùng biên ải đầy cát bụi mịt mù.

“Vân Kỳ tiểu thư, đời , thứ đổi thất thường nhất chính là lòng , nhưng nếu hỏi , tình yêu là gì…” 

Giọng gió nhẹ cuốn . “A Nan hóa thành cầu đá, ngàn năm khi thiếu nữ qua, mong cầu nàng dừng . Gặp giữa chốn hồng trần, thấy bình an, là đủ , nghĩ, đó là tình yêu mà hiểu.”

Ta hiểu, tình yêu chiếm hữu, cần báo đáp, thể gọi là yêu? “Nếu yêu một , hãy cứ yêu , hà cớ gì bận tâm đến sự trêu ngươi của tạo hóa, sự đổi của lòng ?”

Tim đập trong lồng n.g.ự.c ngày càng nhanh, siết chặt khăn tay. “Vân Kỳ tiểu thư, thử một ?”

“Cái gì?”

Hắn đột nhiên nắm lấy tay áo , kéo chạy nhanh về phía . Đám thị vệ hoảng hốt, gọi lớn: “Thái tử!” Ta ngoái đầu , thấy đám thị vệ vụng về bỏ phía . Gió hè thổi tung vạt áo chúng , hoa dương liễu bay lả tả. Ta chớp mắt, đầu ánh nắng, mỉm . Trái tim nặng trĩu bao năm qua, bỗng chốc trở nên nhẹ nhàng, như cánh chim sắp sửa tung bay. Trong khoảnh khắc, cũng mỉm .

Hắn đưa đến cổng thành, huýt một tiếng, một con ngựa phi tới. Hắn dắt ngựa, cúi đầu : “Vân Kỳ tiểu thư, hãy tìm . Nói cho những lời trong lòng .”

sợ…”

“Đừng sợ. Vân Sinh sẽ đợi phía , nếu thương, sẽ chữa lành cho . Nếu ngã xuống, sẽ đỡ lấy .”

Ta trầm ngâm một lúc, lên ngựa, chạy hai bước, đầu . Hắn mỉm , khẽ vẫy tay với , hiệu cho mau chóng . Ta , thúc ngựa phi nhanh. Gió rít gào, dù phía vẫn rõ, nhưng trong lòng trào dâng cảm xúc.

Chưa bao giờ một sự thôi thúc mãnh liệt đến thế, vứt bỏ sách mệnh, với Ô Lặc Hoài tất cả, cùng , sống thật cho chính một . Ta ngừng tăng tốc, mong nhanh hơn một chút, nhanh hơn một chút, gặp ngay lập tức.

Chẳng mấy chốc, đoàn quân của Ô Lặc Hoài xuất hiện ở phía chân trời. Ta mừng rỡ khôn xiết, gọi to tên . mở miệng, kịp gọi, một ngụm m.á.u tươi trào . Con ngựa bỗng hí lên một tiếng thê lương, tung vó lên, hất ngã xuống.

Ta mặt đất, như rút cạn sức lực, thể nhúc nhích.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8