Tội Ác Trong Phòng Bệnh
Chương 8
8.
mỉm đáp lời :
“Nghe Kiều Kiều sinh xong, con qua thăm em và cháu trai một chút!”
Nói vươn tay : “Nào, cho dì ôm một cái nào!”
Giang Kha ngăn cản , chỉ cẩn thận mà đưa con trai cho .
bế đứa bé tay, miệng nó còn đang chảy dãi, hề tình cảnh hiện tại của .
ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt khẩn trương của Lâm Kiều Kiều và .
Họ sợ hại bé con ?
Mẹ hề nhẫn nhịn, dậy đoạt đứa bé, ôm trong lòng bà.
“Vừa mới sinh con còn yếu lắm, cần mày mệt nhọc ở đây!”
mỉm hề so đo, chỉ giả vờ lơ đãng :
“Hình như thằng bé giống em rể lắm. Mẹ xem vầng trán cao , vốn dĩ em rể trán thấp mà.”
Lâm Kiều Kiều lập tức căng thẳng, tự chủ mà thoáng qua .
Mẹ há mồm liền mắng:
“Ăn linh tinh, mày thì cái gì? Trẻ mới sinh mắt còn mở, thể giống ai chứ?”
Bố cũng sang với ánh mắt đồng tình.
bĩu môi, vẻ ủy khuất nhỏ:
“Con thật mà. Thôi, nếu nơi chỗ cho con thì con cũng chả thèm ở !”
Lúc bước khỏi phòng, quên thoáng qua sắc mặt Giang Kha.
Hắn chằm chằm đứa bé trong lòng , vẻ mặt nghi ngờ.
Cách một quãng xa vẫn tiếng Lâm Kiều Kiều giải thích.
“Anh đừng chị Mộng Mộng bừa, đứa nhỏ y hệt hồi nhỏ còn gì.”
Giọng điệu cô tha thiết chân thật, nhưng về phần Giang Kha tin thì chỉ mới .