Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tổng tài đội lốt tiểu bạch kiểm
Chương 5: Luỵ tình

Cập nhật lúc: 2026-03-09 19:42:07 | Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20qVxm1STp



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

cúi đầu, tránh né ánh mắt của Phó Châu, tiếp tục hôn , nhưng Phó Châu mặt . Anh dậy, mặc quần áo

 

“Muộn , để em gọi tài xế đưa chị về nhà.”

 

Bầu khí khuấy động đến mức đó , mà chỉ thế thôi

 

Rốt cuộc Phó Châu bệnh gì thế hả?

 

Rõ ràng là nhóm lửa, thêm củi, đun sôi nồi, hắt một gáo nước lạnh , thật là tức c.h.ế.t mà!

 

tức giận trở về nhà, hôm trực tiếp xin nghỉ phép, thèm , thấy mặt thấy bực bội. 

 

Lâm Hàm San gọi điện thoại cho , giọng điệu kỳ quái. 

 

“Ninh Ninh, tìm cho một cực phẩm, là đồng nghiệp ở đội cảnh sát của Dương Viễn, tên là Trần Hạo, nghiệp trường cảnh sát, trai lắm luôn! Hay là bảo Dương Viễn hẹn ngoài ăn cơm chung nhé? Đừng đến quán bar nữa, ?”

 

“Hừ! Coi như còn chút lương tâm.” 

 

Đến tối, trang điểm long trọng. Lâm Hàm San hạ cửa sổ xe xuống, huýt sáo với

 

“Nóng bỏng đấy!”

 

Chúng đến nhà hàng Tây quen thuộc để ăn cơm. Đối diện Dương Viễn là một trai trẻ trai, thư sinh. Nhìn một cái, mặt đỏ bừng như m.ô.n.g khỉ. 

 

vẫy tay với , đang định qua, phía bỗng nhiên đụng , một giọng ẻo lả vang lên. 

 

“Này, là ai ? Sao đường thế hả…”

 

Quay đầu , trùng hợp ghê, là Phó Châu đang lưng với khuôn mặt chút biểu cảm, tay còn ôm một cô gái xinh .

 

“Ồ, đây chẳng là Tô đại tiểu thư ? Nghe công ty phá sản , còn tiền đến đây ăn cơm thế?”

 

nheo mắt đánh giá cô một lượt, thì là cô , Trương Di.

 

Nhà và nhà Trương Di coi như chút giao lưu. Gia cảnh nhà cô hơn nhà một chút, đáng tiếc là ngoại hình bằng , học hành cũng bằng . Cô luôn hơn một bậc, cũng chịu thua kém.

 

*

 

Hồi cấp ba, nam sinh mà cô thích tỏ tình với . Mâu thuẫn giữa chúng càng thêm sâu sắc.

 

“Trương Di? Mũi của cô đấy, suýt chút nữa nhận .”

 

Trương Di hít một thật sâu, với vẻ mặt thể tin nổi, giọng chua ngoa đến mức khiến c.h.ế.t điếng.

 

“Tô Ninh! Sao thể như chứ? Cậu từ nhỏ , chuyện cũng đổ lên đầu khác. Phó Châu, em…”

 

Lại diễn nữa ! nhịn trợn mắt.

 

“Cả cằm của cô cũng độn ? Có thể chuyện bình thường một chút ?”

 

“Phụt…”

 

Phó Châu mím môi, cố gắng kìm nén nụ

 

Ánh mắt quét qua cánh tay đang treo khuỷu tay của Trương Di. Rõ ràng Phó Châu nhận điều đó, nhưng hất , ngược còn với ánh mắt phần khiêu khích, thăm dò. 

 

Ha ha, đàn ông trẻ con, thứ cô đang chơi, đều là đồ bỏ của chị đấy.

 

đầu, đến xuống bên cạnh cảnh sát, nở nụ ngọt ngào thường thấy với .

 

“Xin chào, là Tô Ninh.”

 

“Xin chào, là Trần Hạo.”

 

Trần Hạo càng đỏ mặt hơn, lúng túng nắm c.h.ặ.t t.a.y đang đặt đầu gối. 

 

khẽ , đưa tay chỉ chỉ lên mặt

 

“Trên mặt gì kìa.”

 

“A, xin , lau ngay đây.”

 

Trần Hạo luống cuống lau lung tung mặt, Lâm Hàm San đối diện với vẻ mặt khó hiểu. 

 

“Ninh Ninh, mặt gì mà.”

 

“Ai ?”

 

chống một tay lên bàn, nhướng mày với Trần Hạo.

 

“Có chút trai.” 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8