Trai Hư Đừng Đến Gần
Chương 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
tìm một thầy bói xem bói xem nên cô đơn suốt đời .
Nếu thì tại yêu đương thuận lợi như .
Cho dù tâm địa trong sáng thì cũng cần xui xẻo như chứ.
Về chuyện của Lâm Nhiên, sáng hôm vẫn đến đồn cảnh sát rằng bắt cóc .
Nhà họ Lâm ơn với và , Lâm Nhiên vẫn luôn đối xử với , tù.
Có lẽ vẫn thể liên hệ trai Lâm Nhiên nho nhã, lịch sự với tên biến thái.
Sau khi Lâm Nhiên thả , đến trường tìm .
tan học.
Chúng đối diện ở một góc vắng vẻ.
Anh vén tóc tai, hỏi : “Có nhớ ?”
Thái độ của như thể chuyện gì xảy .
Giống như vì bắt cóc mà nhốt đồn cảnh sát .
Nói xong, thuận tay nắm lấy tay .
giãy giụa một chút, nắm chặt hơn.
Triệu Hằng chạy đến, giơ nắm đ.ấ.m đánh Lâm Nhiên.
Sau đó hai họ đánh trong trường.
vội vàng chạy .
càng hối hận hơn.
Lâm Nhiên dễ chọc, Triệu Hằng cũng dễ chọc.
Bây giờ Triệu Hằng bám lấy , ngày nào cũng quấn lấy , thừa nhận chúng chia tay.
chạy như bay về ký túc xá.
Pha một gói mì ăn liền.
Lâm Nhiên nhắn tin cho , rằng đang đợi ở lầu.
Ký túc xá của ở tầng ba, qua ban công thể thấy đang bên bồn hoa.
trả lời : “Anh Lâm Nhiên, đừng đợi em nữa, về nhà ngay , đừng để dì Từ lo lắng, chuyện trong thời gian hãy coi như từng xảy .”
Kết quả Lâm Nhiên , từ trưa đến tối, đến hơn 10 giờ, các chị em trong ký túc xá đều bàn tán về trai ở lầu đang yêu đương cuồng nhiệt với ai.
gọi điện cho dì Từ, bảo dì đến đón .
Dì Từ khó xử, một lát , thấy dì Từ và chú Lâm đến, hai gì với Lâm Nhiên, chú Lâm suýt nữa tay đánh nhưng dì Từ giữ chú Lâm .
Họ chuyện nửa tiếng, cuối cùng Lâm Nhiên vẫn , còn chọc tức dì Từ và chú Lâm bỏ .
Anh đúng là kiên trì.
Khi xuống lầu, mắt sáng lên.
đưa cho một chai nước.
Anh cầm nước nhân tiện nắm lấy tay .
“Anh Lâm Nhiên, phát điên , là khám bác sĩ .”
“Anh điên. Anh chỉ thích em, thích em gì sai?”
“ ba đồng ý.”
“Anh thích em, em thích , mặc kệ họ đồng ý .”
“Em thích theo kiểu nam nữ.”
“Anh để ý.”
“…”
“Về nhà với , căn hộ của cách trường em xa.”
lùi một bước: “Không, em nhốt.”
“Em ngoan ngoãn ở bên , sẽ nhốt em.”
Anh cầu xin : “Thi Nhã, em thương hại , mấy hôm nay nghỉ ngơi tử tế, sẽ gì em , lẽ nào em còn tin ?”
: “… Vậy thì ngày mai đến bệnh viện tâm thần khám .”
“Em cùng .”
“Vậy thì em vẫn ở ký túc xá, ngày mai chúng cùng đến bệnh viện.”
