Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Trao Gửi Tình Yêu Sâu Đậm
Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-09 22:27:15 | Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/qeZjZgtXi



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Nhất Hành nhếch môi, tuy là đang nhưng trong mắt ẩn chứa vẻ giận dữ kinh hoàng mà từng thấy:

 

“Vui mừng? Nàng giác ngộ , đương nhiên vui mừng.”

 

“Chỉ là, đáng tiếc.”

 

“Nàng hiếm hoi thông minh một nhưng tính sót một chuyện.”

 

Ta cố nén cơn đau ở má, ánh mắt lộ vẻ bối rối.

 

Không tại , chút sợ hãi, cảm thấy Thẩm Nhất Hành dường như tức giận đến cực điểm.

 

“Chuyện… chuyện gì?”

 

Thẩm Nhất Hành tiến gần , khóe môi khẽ nhếch:

 

“Ai , cho phép nàng ?”

 

“Làm nhục , chán ghét ba năm, nàng dựa , đầu thích khác!”

 

“Ai cho nàng lá gan dám thích ?”

 

“Lại là ai cho nàng sự tự tin, dám khiêu khích uy quyền của một Nhiếp chính vương?”

 

“Thích đúng ? Được!

 

“Người !”

 

Nói xong, Thẩm Nhất Hành chỉ tay về một bên, dùng sức.

 

Lúc buông tay, cũng quăng xuống đất.

 

Hắn , đưa tay mở cửa phòng:

 

“Vệ Dịch dĩ hạ phạm thượng, đánh năm mươi trượng.”

 

“Vân Thanh kịp thời ngăn cản chủ tử phạm , đánh hai mươi roi.”

 

“Nếu ai chịu nổi, đánh c h ế t thì ném bãi tha ma cho chó ăn.”

 

Lòng bàn tay đập xuống mặt đất đau điếng.

 

căn bản để ý, vội vàng đưa tay túm lấy vạt áo , vội vàng gọi :

 

“Thẩm Nhất Hành!”

 

Thẩm Nhất Hành từ cao xuống , mặt biểu cảm.

 

Trên mặt mang theo hàn ý càng lúc càng lớn, khiến mà sợ hãi:

 

“Hôm nay bọn họ phạt, đều là vì sự ngu ngốc và tự cho là đúng của nàng.”

 

Ngoài cửa lập tức truyền đến tiếng bước chân của gia đinh, còn tiếng kêu cứu của Vân Thanh khi đưa .

 

Ta nóng lòng như lửa đốt, bò dậy định mở cửa ngoài ngăn cản.

 

cánh tay Thẩm Nhất Hành kéo , ném trở về lòng .

 

Bị ném lên giường mềm, mắt tối sầm nhưng vẫn cố gắng vùng vẫy bò dậy.

 

“Thẩm Nhất Hành! Ngươi tha cho bọn họ …”

 

“Hừ.” Thẩm Nhất Hành giật lấy dây buộc tóc của , trói chặt cổ tay , lạnh: “Hay là lo lắng cho bản .”

 

“Nàng trách hại nàng mất một đứa con, trả cho nàng một đứa.”

 

“Dù thì cũng để nàng tiêu tan cơn tức , cần  yêu quái nữa, thế nào?”

 

Hai tay trói, sợ hãi đến phát , ngừng lùi về phía :

 

“Ta … Thẩm Nhất Hành, …”

 

“Không ?”

 

Thẩm Nhất Hành mỉa một tiếng, giọng mang theo sự tức giận tột độ:

 

“Nàng dựa ? Nàng tư cách gì mà !

 

“Lúc nàng gả cho , lúc nàng quấn lấy , nàng hỏi ?”

 

“Cố Miên, nàng chỉ là một kẻ ngốc, dựa mà khiến tức giận như !”

 

Nói xong, Thẩm Nhất Hành thô bạo hôn , đè xuống giường.

 

Quần áo từng chiếc xé rách, rơi xuống gầm giường.

 

Ta kinh hãi vô cùng nhưng kịp né tránh——

 

“Vương gia!”

 

Cửa phòng đột nhiên gõ.

 

Tỳ nữ cận của Ninh Tiêu Tiêu là Thanh Đàn ở ngoài cửa vui mừng gọi:

 

“Vương gia, trắc phi của ngài hỉ !”

 

“Ngài mau xem !”

 

Động tác hôn của Thẩm Nhất Hành đột nhiên dừng .

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8