Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuân Hoa Còn Vương Vấn – Mễ Hoa
Chương 22

Cập nhật lúc: 2026-03-09 23:42:31 | Lượt xem: 4

Trên điện Thiên Tử ở kinh thành, ta chỉ kịp nhìn thoáng qua tà áo long bào, liền hai tay chống đất, cung kính hành lễ.

“Dân nữ Tần Kiệm, tham kiến bệ hạ.”

Năm năm không gặp, An vương Tiêu Cẩn Du năm xưa, trên người đã toát ra khí chất uy nghiêm của bậc đế vương, ta biết đó là uy c*̉a thiên tử.

Ngồi trên cái vị trí kia, hắn ta đã không còn là hắn ta của ngày xưa nữa.

Nhưng Tiêu Cẩn Du lại bước tới, đưa tay đỡ ta dậy: “Tần Kiệm, đứng lên đi, không cần đa lễ.”

Giọng nói ôn hòa, giống như ngày xưa, ta ngẩng đầu lên, chỉ nhìn hắn ta một cái, sau đó liền cúi đầu xuống.

Đôi mắt kia, rõ ràng chứa đựng ý cười, nhưng đáy mắt lại sâu thẳm như giếng cổ, không nhìn ra chút gợn sóng nào.

Trong lòng ta trầm xuống, lại nghe thấy hắn ta thở dài một tiếng: “Ngươi đã thành thân rồi sao?”

Lúc trước ở Tiền Đường, vì để thuận tiện, ta luôn búi tóc phụ nhân.

Lúc này bị hắn ta hỏi như vậy, sợ hãi tội khi quân, bèn lắc đầu: “Dạ không, dân nữ chưa từng thành thân.”

“Ồ? Vậy thì thú vị rồi, Chu Ngạn nói với trẫm là ngươi đã gả cho người khác rồi, chẳng lẽ hắn lừa gạt trẫm sao?”

Giọng điệu trêu chọc của Tiêu Cẩn Du, nghe sao mà lạnh lẽo đến vậy, ta không khỏi căng thẳng.

Nhưng hắn ta lại cười ha hả, tiếng cười sảng khoái không nghe ra chút thâm ý nào: “Lúc trước ở An vương phủ, hai người các ngươi đã rất giỏi dỗ dành trẫm rồi, bây giờ lại giở trò cũ, lừa gạt trẫm thêm một lần nữa.”

Ta vội vàng quỳ xuống đất, dập đầu: “Xin bệ hạ minh xét, lúc trước quả thật là dân nữ nói với Chu Ngạn rằng sắp gả cho người khác, Chu Ngạn không hề nói dối, dân nữ cũng chỉ là thuận miệng nói một câu, không ngờ tới hôm nay lại gây ra hậu quả như vậy.”

Tiêu Cẩn Du ra vẻ đã hiểu “Ồ” một tiếng, giọng nói mang theo ý cười: “Như vậy cũng tốt, bớt đi rất nhiều phiền phức, bây giờ ngươi muốn làm phi tử của trẫm, hay là muốn gả cho Chu Ngạn làm vợ?”

Ta kinh ngạc ngẩng đầu lên: “Dân nữ, có thể trở về Tiền Đường không?”

“Vậy thì sao được.”

Tiêu Cẩn Du cúi đầu nhìn ta, khóe miệng nhếch lên nụ cười khó hiểu, đang định nói gì đó, bỗng nhiên có thái giám đến bẩm báo: “Bệ hạ, đốc chủ đại nhân đang chờ ở bên ngoài, nói là đến đón người.”

“Chậc chậc~”

Tiêu Cẩn Du nhìn ta cười, nụ cười càng thêm sâu: “Xem ra Tây Xưởng có rất nhiều tai mắt nhỉ, trẫm vừa mới đón người về, hắn ta đã đến đòi người rồi, Tần Kiệm, ngươi nói xem, trẫm làm sao dám thả ngươi về Tiền Đường đây.”

“Ở lại kinh thành làm phi tử của trẫm, hoặc là gả cho Chu Ngạn, ngươi chọn một đi.”

Ta biết hắn ta nghiêm túc, đôi mắt sâu thẳm kia, đen nhánh như mực, cảm xúc cuồn cuộn, khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo.

Ta lại dập đầu: “Dân nữ, muốn gả cho Chu Ngạn làm vợ.”

Tiêu Cẩn Du cười, giọng nói có chút thất vọng: “Trong lòng ngươi, ngay cả một thái giám như hắn ta cũng không bằng trẫm sao?”

Chỉ qua vài câu nói ngắn ngủi với hắn ta, lưng ta đã ướt đẫm mồ hôi, lạnh toát, ta thẳng thắn nói: “Bệ hạ cũng biết, dân nữ và hắn từ nhỏ đã có hôn ước, vẫn luôn xem mình là con dâu Chu gia, trước đây là vậy, bây giờ cũng vậy, không dám giấu giếm bệ hạ nửa lời.”

“Ừ, trẫm biết.”

Tiêu Cẩn Du thở dài: “Trẫm từng nói với hắn ta, đổi lại là bất kỳ ai gặp phải biến cố như hắn ta, cũng không thấy có nữ nhân nào ngốc nghếch như vậy, một lòng một dạ đi theo, có đôi lúc trẫm thật sự rất hâm mộ hắn ta.”

“Loại người như Chu Ngạn, cũng may hắn là một thái giám, nếu không trẫm nhất định sẽ lo lắng đề phòng, người đầu tiên muốn g i ế t chính là ta, Tần Kiệm, nếu ngươi không muốn hắn c h ế t, thì ngoan ngoãn ở bên cạnh hắn, để trẫm yên tâm một chút.”

Có lẽ ngay cả bản thân ta cũng không ngờ tới, duyên phận đã đứt đoạn giữa ta và Chu Ngạn, lại vì sự đa nghi của hoàng đế mà bị nối lại.

Ta cung kính dập đầu: “Dân nữ tuân mệnh.”

Hôm đó, vừa ra khỏi điện Thiên Tử, ta đã nhìn thấy Chu Ngạn.

Chu đại nhân, đốc chủ Tây Xưởng, mặc một thân mãng bào màu đen thêu chỉ vàng, đứng sừng sững, lạnh lùng như cây tùng xanh trên vách núi cheo leo, giống như cung điện nguy nga tráng lệ này, uy nghiêm không ai bì nổi, lại không hề lạc lõng.

Hắn nghe thấy tiếng bước chân, quay đầu nhìn ta, chỉ một ánh mắt ấy, đã dài đằng đẵng như cách cả đời.

Ánh mắt lạnh lùng, xa cách, sâu thẳm, nhiều năm không gặp, dung mạo không đổi, lông mày, đôi mắt vẫn như xưa, nhưng lại xa lạ đến thế.

Hắn yên lặng nhìn ta, một lúc lâu sau, mới mở miệng nói: “Đi thôi.”

Ngay cả giọng nói cũng lạnh lùng không chút gợn sóng, sau đó hắn bước đi trước, ta cúi đầu đi theo sau.

Ra khỏi cung, lên xe ngựa.

Trong khoang xe ngựa rộng lớn, chỉ có ta và hắn, bầu không khí ngột ngạt đến khó tả.

Ta không dám nhìn hắn, nhưng lại cảm thấy gặp mặt mà không nói gì thì thật ngại ngùng, bèn nhỏ giọng nói: “Chu Ngạn, những năm qua huynh sống tốt chứ?”

Không có tiếng trả lời, ta dè dặt ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm phải đôi mắt sâu thẳm khó lường c*̉a hắn, con ngươi đen nhánh sắc bén như kiếm, nhìn chằm chằm vào người ta.

Ánh mắt kia thật sự rất lạnh lùng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8