Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Trong Làng Ngoài Thôn
Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-10 01:32:10 | Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7poKajZ2Ef



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bỗng nhiên thêm ba miệng ăn, trong đó hai đứa trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn, áp lực của cả gia đình đều lớn.

, khi nông nhàn, cha bèn thường xuyên lên núi đốn củi, săn bắn, may mắn thì cũng săn gà rừng, thỏ rừng, nai con gì đó.

Mẹ thì nhận giặt quần áo cho nhà giàu trong trấn, mỗi bộ quần áo ba văn tiền, nước giếng mùa đông lạnh, tay ngày nào cũng lạnh cóng như củ cải đỏ.

Bà nội cũng rảnh rỗi, ngày đêm may vá, khâu đế giày, còn cách nào khác, trong nhà năm đứa trẻ, thể để chúng nó mặc quần áo rách rưới .

Là con gái lớn trong nhà, thấy lớn đều bận rộn, bèn dẫn bọn trẻ lên núi nhặt hạt thông bán, nhà giàu thích ăn thứ . Nhặt hạt thông xong, chúng về nhà ấp trứng gà giường đất, như đến mùa xuân năm , sẽ nhiều trứng gà để ăn.

Cả nhà đều bận rộn, chỉ Mã nãi nãi là việc gì .

Điều khiến bà sốt ruột.

“Lão tỷ tỷ, sắp thành kẻ ăn , , hôm nay tỷ nhất định tìm cho chút việc gì đó !”

Mã nãi nãi mặc áo bông dày cộp, giường đất, càu nhàu với bà nội .

Bà nội ngẩng cái cổ đang đau nhức lên, do dự một lúc lâu mới dè dặt lên tiếng: “Hay là, dạo quanh thôn một vòng, hỏi xem nhà ai bán đất? Cha Xuân Muội năm mua thêm ruộng để cày cấy.”

“Được! Việc cứ giao cho !”

Mã nãi nãi xắn tay áo dậy, thật kỳ lạ, bà vốn là yếu ớt, mà giờ đây, dù ăn uống kham khổ, nhưng nhanh nhẹn.

Nói thì cũng , Mã nãi nãi cả đời sống trong nhung lụa, mười ngón tay dính nước xuân, nhưng vì tính tình thẳng thắn, phóng khoáng, nên ở thôn Đào Thủy yêu quý.

Chẳng bao lâu , bà với bà nội rằng, trong thôn ba hộ gia đình bán đất, tổng cộng là mười hai mẫu, ba lượng bạc một mẫu, chỉ cần đến chỗ Lý Chính lập khế ước là .

Bà nội kinh ngạc há to mồm: “Mười hai mẫu? Vậy là ba mươi sáu lượng bạc. Nhà … nhà mua nổi.”

Mã nãi nãi sững sờ: “Vậy… mặc cả nhé?”

Mặc cả thì đương nhiên là , nhưng mười hai mẫu đất thì nhất định mua nổi, hiện tại bộ tiền tích cóp của nhà cộng , cũng chỉ đến ba mươi lượng bạc.

Cuối cùng, cha nghiến răng mua năm mẫu đất, mỗi mẫu hai lượng tám văn tiền, giá hời.

Tháng mười một, trận tuyết đầu tiên ở thôn Đào Thủy rơi xuống, Thu Muội và An Chi vui vẻ chạy ngoài chơi ném tuyết với đám trẻ con, còn Chi An thì trốn tránh , cầm một cành cây khô, yên lặng chữ nền tuyết trắng.

Ta chữ, nhưng cũng thể nhận chữ .

Là cháu đích tôn của phủ quốc công ngày xưa, ngàn vạn yêu chiều, mà giờ đây chỉ thể mặc áo bông vá chằng vá đụp, xổm nền tuyết, dùng cành cây bút chữ, ngay cả một cây bút lông rẻ tiền nhất cũng , bóng dáng nhỏ bé, lạnh lùng, phần cô đơn của bé, bỗng thấy chua xót, suýt chút nữa rơi lệ.

Nửa tháng là sinh nhật của hai đứa song sinh, mỉm , cúi đầu hỏi chúng: “Nói cho tỷ tỷ nào, hai đứa quà sinh nhật gì?”

Không ngoài dự đoán, Chi An lắc đầu, gì cả.

Ta sang An Chi, mỉm , An Chi mím môi, vẻ mặt ngượng ngùng: “Tỷ tỷ, ăn bánh mè đen phủ muối của phủ quốc công.”

“Được!”

Ta đồng ý  nhanh, đó lập tức tìm Mã nãi nãi.

Không tìm , bánh mè đen phủ muối, còn là của phủ quốc công, .

Mã nãi nãi chuyện , bực buồn : “Con bé đúng là khó chiều, bánh mè đen phủ muối như dễ kiếm lắm ?!”

Ta vội vàng hỏi: “Mã nãi nãi, chẳng chỉ là cái bánh thôi , khó lắm ạ?”

“Khó thì cũng khó, nhưng lò nướng với nhiệt độ thích hợp.”

“Chuyện dễ thôi, bảo cha con xây một cái là .”

Mã nãi nãi vội vàng : “Thôi , chỉ vì một cái bánh, đáng để tốn công như .”

Ta : “Tốn công gì chứ, nhà nhiều con trẻ như , chẳng lẽ chỉ mỗi An Chi là ăn? Đông Bảo, Thu Muội, đứa nào cũng thèm , chắc chắn là đều ăn.”

Ta kể cách xây lò nướng mà Mã nãi nãi với cha , chỉ trong vòng một ngày, cha dùng đất sét và gạch nung xây một chiếc lò nướng hình bán nguyệt.

Ta thật sự nghi ngờ cha mệnh Thổ, nếu thì ngày thường ông ngờ nghệch như , thế mà cứ hễ đụng đến chuyện đất đai, ruộng vườn là nhanh nhẹn khác thường.

Mẹ khi sinh Đông Bảo thì nhiễm gió, từ khi tuyết rơi, bà thể giặt giũ nữa, nên tiếp quản công việc của bà .

Ba ngày bà trấn một , mỗi nhận mười bộ quần áo từ nhà giàu, giặt sạch phơi khô mới mang đến trả, mỗi ba mươi văn tiền.

Sức khỏe , nên tự ý mỗi nhận ba mươi bộ, ngày đêm vùi đầu giặt giũ, như mỗi thể kiếm chín mươi văn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8