Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Trong Làng Ngoài Thôn
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-10 01:32:12 | Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/qeZjZgtXi



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong tay chút tiền, bèn đến Thư viện Trúc Lâm trong trấn tìm Thủy Sinh ca ca.

Thủy Sinh ca ca là con trai thứ hai của Lý Chính, hiện tại đang theo học ở Thư viện Trúc Lâm, là hiền lành, bụng.

Hắn nhờ tìm chép sách, liền chút do dự đồng ý: “Chuyện dễ thôi, trong thư viện nhiều gia cảnh bình thường, đang lo xoay sở tiền học phí như thế nào. Tiền chép mỗi cuốn sách là hai mươi văn, chép mấy cuốn?”

Ta dùng bàn tay sưng đỏ như củ cải đỏ móc trong túi một trăm năm mươi văn tiền đưa cho : “Thủy Sinh ca, bốn cuốn sách dạy vỡ lòng cho trẻ em sáu bảy tuổi, tiền còn , giúp mua một ít bút mực giấy nghiên rẻ tiền nhé, cần là đồ cũ, đồ hỏng, miễn là còn dùng .”

“Được, đợi tin .”

Thủy Sinh ca việc nhanh nhẹn, đợi đến thứ hai đến tìm , chuẩn xong thứ, giao cho .

Ta vui mừng khôn xiết, trong lòng hưng phấn như trúng độc đắc.

Ở chợ, còn mua một túi bột mì, một túi vừng đen, một hũ đường trắng và gia vị mà Mã nãi nãi , trở về nhà, giặt giũ xong, liền bắt đầu thử bánh mè đen phủ muối.

Mấy hôm nay bận rộn, cha cũng nhóm lò nướng mấy , hiện tại độ ẩm và nhiệt độ thích hợp.

Dưới sự chỉ dẫn tận tình của Mã nãi nãi, nhào bột, cho men nở, trộn dầu ăn, cho đường, nặn bánh, rắc muối tinh, phết gia vị bí truyền, nhúng vừng, đó cẩn thận cho từng chiếc bánh lò nướng.

Thật ngờ chút thiên phú trong việc bếp núc, đầu tiên bánh mè đen phủ muối nhận lời khen ngợi từ .

Đặc biệt là An Chi, con bé ăn nhảy cẫng lên, khuôn mặt nhỏ nhắn dính đầy hạt vừng.

“Tỷ tỷ, bánh tỷ còn ngon hơn bánh đầu bếp ở phủ quốc công !”

Thu Muội ở bên cạnh thì đắc ý: “Đương nhiên , ngay cả món dưa muối mà tỷ tỷ cũng là ngon nhất thôn Đào Thủy đấy!”

Ta mỉm , véo nhẹ b.í.m tóc của con bé: “Đừng tưởng như sẽ hồng khô cho ăn nhé.”

Mắt An Chi bỗng nhiên sáng rực: “Hồng khô? Muội ăn, ăn!”

Đông Bảo còn sõi, nhưng cũng thèm đến mức giậm chân: “Ăn… ăn… ăn…”

Chỉ Chi An là im lặng ở bên cạnh, ăn từng miếng nhỏ một, lịch sự, tao nhã, giữa hai hàng lông mày toát lên khí chất ung dung, tự tại của con nhà quyền quý.

Chi An

Ta âm thầm thở dài trong lòng, đứa trẻ , đúng là suy nghĩ quá nhiều .

Vào ngày sinh nhật của hai đứa trẻ, trịnh trọng đưa sách và bút mực cho Chi An, quả nhiên, ánh mắt bé lóe lên tia vui mừng khó thấy.

“Tỷ tỷ…”

Giọng bé nghẹn ngào, hình như sắp .

Ta vỗ vai bé, trong lòng tràn đầy thương xót: “Sách là sách chép tay, bút mực cũng là đồ cũ, đành chịu khó dùng tạm . Đợi đến mùa xuân năm , tỷ tỷ sẽ đưa đến Thư viện Trúc Lâm học.”

“Cái gì?”

Mọi trong nhà thấy , đều kinh ngạc .

Ta trịnh trọng gật đầu với : “Con  hỏi Thủy Sinh ca ca , Thư viện Trúc Lâm mỗi tháng đóng một lượng bạc tiền học, nếu tự túc ăn uống thì chỉ cần tám trăm văn, bao gồm bút mực giấy nghiên, nước đá mùa hè và than củi mùa đông. Bà nội, Mã nãi nãi, cha, , tuy rằng phủ quốc công hiện tại tịch biên gia sản, nhưng ngày nào đó sẽ khôi phục như xưa, Chi An là đích tôn của phủ quốc công, nếu thật sự ngày đó, chẳng lẽ chúng nó trở thành một kẻ mù chữ ? Vì , nhất định cho nó học. Mọi đừng lo lắng chuyện tiền bạc, đây thiếu phu nhân tặng con một hộp trang sức, chắc chắn thể bán một tiền, đủ , cho dù đủ, thì nhà còn ruộng vườn, con còn thể bán bánh mè, lo nuôi nổi một sách.”

Căn nhà bỗng chìm im lặng, đột nhiên, tiếng nức nở của Mã nãi nãi phá vỡ bầu khí yên tĩnh.

“Xuân Muội!” Bà lao đến nắm lấy tay , “ là khó cho con, suy nghĩ chu cho nhà họ Đỗ chúng như , nãi nãi ngờ con là đứa trẻ tâm như . Ta…”

Nói đến đây, bà kìm nỗi lòng, òa nức nở.

Bà nội ôm lấy bà , cũng rơi nước mắt: “Xuân Muội đúng, nhà nhiều lớn như , nhất định thể nuôi Chi An ăn học. Chi An là đứa trẻ ngoan…”

“Lão tỷ tỷ, trong lòng đau khổ…”

“Ta , , cần …”

Ba bà cháu bọn họ, từ đầu thu đến nhà với phận họ hàng, đến nay cũng gần nửa năm, đây là đầu tiên thấy Mã nãi nãi rơi lệ.

là tiểu thư khuê các, mười lăm tuổi gả cho Hưng quốc công, phu thê hòa thuận, kính trọng lẫn mấy chục năm.

Vậy mà giờ đây, trượng phu, con trai, con dâu của bà đều hoàng đế đa nghi đày đến vùng biên cương lạnh giá.

Cả đời vinh hoa phú quý, luôn thương nghèo khó, việc thiện, ngờ khi đại nạn ập đến, chỉ nhà quê chúng cưu mang ba bà cháu bọn họ.

Chẳng lẽ đời là những kẻ vong ân bội nghĩa ?

Ta hiểu, cũng thời gian để tìm hiểu.

Ta chỉ rằng, là chị cả trong nhà, bà nội già yếu, các em còn nhỏ, nhanh chóng kiếm tiền nuôi gia đình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8