Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Trong Làng Ngoài Thôn
Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-03-10 01:32:17 | Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Chính thở dài, Trương góa phụ với ánh mắt thương hại, giận dữ.

“Đừng nữa. Bà chỉ là bán đất xong, cam tâm, giận cá c.h.é.m thớt mà thôi. Gần Tết , mau về nhà đậu hũ , đừng gây sự nữa. Mọi cũng giải tán , giải tán !”

Mọi hí hửng tản , dìu hai bà chiến thắng trở về nhà.

Bà nội nhịn mà khen Mã nãi nãi: “Vừa mắng lắm!”

Mã nãi nãi suy tư khen ngợi Lý Chính: “Không ngờ Lý Chính nhỏ bé của thôn Đào Thủy, công bằng hơn, thông tình đạt lý hơn cả vị ở kinh thành, trút giận lên vô tội.”

Ta cố tình nghiêng đầu hỏi: “Mã nãi nãi, vị ở kinh thành là ai ạ?”

Bà nội , vỗ lưng một cái: “Đừng khơi chuyện lên nữa, con bé !”

Quét nhà, hấp bánh bao, đậu hũ, cúng tổ tiên, thoắt cái đến cuối năm.

Cuối tháng chạp, bà nội kéo Mã nãi nãi sang một bên, ấp úng : “Muội , chuyện giấu bấy lâu nay. Chính là… Chu di nương, t.h.i t.h.ể của Chu di nương, lúc đó tìm thấy, nên lập một ngôi mộ rỗng cho bà ở bên cạnh nghĩa trang tổ tiên nhà họ Trần núi. Chuyện thiếu suy nghĩ, dù cũng là của phủ quốc công, nhà quyền quý các kiêng kỵ nhiều thứ, phạm điều gì . lúc đó cảnh éo le như , nỡ để bà trở thành hồn ma vất vưởng, thấy ?”

Mắt Mã nãi nãi đỏ hoe, nghẹn ngào : “Lão tỷ tỷ, xin mặt cho phủ quốc công, mặt cho Chu di nương, cảm ơn tỷ.”

Đêm giao thừa, tuyết nhỏ rơi ngoài trời. Tuyết rơi báo hiệu một năm mới bội thu, để tăng thêm phần ấm cúng, đặc biệt mở chiếc túi đồ ngọt mà vị khách cho .

An Chi chiếc mũi thính nhất, ngửi thấy mùi liền chạy đến, bỗng reo lên vui sướng: “Là kẹo sữa bò!”

Ta , đổ kẹo bàn: “Trước đây từng ăn ?”

“Dạ , mỗi năm nhỏ đến phủ quốc công, đều mang theo nhiều kẹo sữa bò,” An Chi chỉ tay Chi An: “Huynh thích ăn nhất, nhỏ cũng cưng chiều nhất.”

Ta bất ngờ, Chi An lạnh lùng như , mà thích ăn kẹo sữa bò ngọt lịm ?

Thì quên mất, thực chất bé cũng chỉ là một đứa trẻ sáu tuổi.

suy nghĩ chín chắn đến , thì vẫn là trẻ con.

Mấy đứa em của , nhất thời mùi kẹo quyến rũ, đều nuốt nước miếng ồn ào.

Đã như , thì cứ ăn nhiều một chút , hãy để những viên kẹo ngọt ngào, khó kiếm khiến miệng lưỡi chúng thêm ngon, cũng sưởi ấm trái tim chúng.

Năm nay, thể tự dối lòng mà rằng một cái Tết vui vẻ.

Một cái Tết mà gia đình ly tán, xa cách, thể vui vẻ ?

Nhìn nụ gượng gạo khuôn mặt của Mã nãi nãi, hai đứa trẻ nhắc đến cuộc sống xa hoa ngày xưa, trong lòng luôn cảm thấy buồn bã.

Thế nào là Tết?

Chính là cảnh đây.

mà, dù ban đêm lóc đến mấy, thì khi trời sáng, cuộc sống vẫn tiếp tục.

Thoắt cái đến mùng sáu Tết, cả nhà bắt đầu một năm bận rộn.

Bà nội sửa quần áo, giày, vá víu cho chín miệng ăn trong nhà; cha nhân lúc đến mùa vụ, lên núi đốn gỗ, đào đá, khiêng đất; ở nhà chăm sóc Đông Bảo và nấu hai bữa cơm mỗi ngày; Thu Muội cùng An Chi chịu trách nhiệm cho gà ăn; Chi An bắt đầu chuẩn cho việc học ở thư viện sắp tới.

Còn tiếp tục gánh gánh hàng rong bán bánh mè đen.

Còn Mã nãi nãi ——

Mã nãi nãi từ nhỏ là tiểu thư khuê các, việc đều nha , bà tử phục vụ, từng động tay động chân bao giờ, nên bà thật sự là chẳng gì cả, ngay cả việc may vá đơn giản nhất cũng .

“Haiz, giờ thành kẻ vô dụng !”

thường phiến đá trong sân, than thở.

Ta xổm bên lò nướng, nướng bánh : “Mã nãi nãi, còn công thức nào dễ , ngon nữa ? Mùa xuân đến , con bán thêm vài món khác, để khách hàng đổi vị, thuận tiện kiếm thêm ít bạc.”

“Có chứ!” Mắt Mã nãi nãi bỗng sáng lên, “Nãi nãi của con mặc dù việc gì cũng , nhưng chuyện ăn uống thì giỏi!”

Ta vội vàng gật đầu nịnh nọt: “ đúng ! Người là chuyên gia ẩm thực của thôn Đào Thủy chúng mà! Vậy phiền nghĩ giùm con mấy món , để ngày mai con thử .”

“Chuyện nhỏ, con cứ đợi đấy!”

Vừa dứt lời, Mã nãi nãi liền hăng hái về phòng công thức món ăn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8