Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Trong Mây Có Ai
C10

Cập nhật lúc: 2026-03-10 01:37:09 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta mặt Từ Lưu Vân.

Sáng nay thấy bàn sách văn bia mới cho , từng nét từng bút quen thuộc như , từ chữ đến hành văn, tất cả đều chứng thực rằng thể mới là năm đó mà trao tình ý.

Ta cẩn thận suy nghĩ một lúc mới phát hiện rằng chữ của bốn vị đồng môn chúng đều giống , thể do đều tập bằng bảng chữ của Lục , chỉ là chữ của và Từ Lưu Vân thì càng giống hơn chút.

Chẳng trách Cố Linh Lang vô cùng thích tranh chữ của , ngay cả khi sắp g.i.ế.c đến nơi vẫn chà đạp kinh phật mà chép.

Được , tất cả những suy nghĩ đều chỉ vì từ sáng sớm đến ban tối hôm nay khi hôn lễ kết thúc, cũng nên gì với Từ Lưu Vân.

Lúc đó còn cho rằng thôi thì cứ trốn bao lâu thì trốn, dù cũng ai thấy .

Bây giờ bốn mắt với .

Ta nên cái gì giờ nhỉ?

Ta .

Hệt như một câu từng , “Im lặng , chan chứa lệ hai hàng*”.

[*Tương cố vô ngôn, duy hữu lệ thiên hành: Tô Thức năm 19 tuổi lấy vợ đầu là bà Vương Phất 王弗 16 tuổi. Bà mất năm 27 tuổi ở Tứ Xuyên. Mười năm , lúc đang quan ở Sơn Đông, Tô Thức mơ thấy vợ xưa. Ông tỉnh dậy bài từ để tế vợ. Đây là đầu tiên một bài văn tế theo thể từ. Ông dùng chữ chân phác minh bạch, đời truyền tụng.]

Cuối cùng vẫn là Từ Lưu Vân phá vỡ yên lặng, : “Hôm nay là ngày đại hỉ của chúng , A Dao, đầu tiên gặp nàng năm đó thì cảm thấy đây hổ là cô nương khích lệ.”

“Sau đó cứ nghĩ nghĩ mãi, vẫn nhịn cho nàng một bức thư.”

Hắn đề cập tới những năm giữa chừng mà chúng bỏ lỡ , như thể câu chuyện của Từ Lưu Vân và Lâm Thư Dao từ bức từ thứ hai mươi tư thẳng tới ngày hôm nay.

Ta đúng .

Ta thật sự hy vọng mặt của linh hồn thể hiện chút huyết sắc, để trông càng giống một tân nương mới gả.

Cố Linh Lang sẽ hành hình ba ngày .

Ở bên ngoài tội danh của y là cấu kết với thái tử mưu toan tạo phản. Chân tướng ở Giang Nam vĩnh viễn sẽ chôn ở Giang Nam, hoặc lẽ nó sẽ thể xuất hiện trong một trang sách sử nào đó ở đời .

những thứ đều liên quan gì đến , bản dùng lực để những tội nhận nghiêm trị thích đáng. Như cũng thỏa mãn .

Ta phụ công ơn dạy dỗ của Lục , cũng phụ tín niệm của bản .

Cho nên trong ba ngày chỉ là A Dao của Từ Lưu Vân, chỉ là phu nhân của mà thôi.

Thật đêm đó Từ Lưu Vân thể và cũng chẳng thể thấy lời nữa, nhưng vẫn luôn bảo rằng đến gần một chút nữa .

Hắn , A Dao, cảm nhận nàng.

Ta một bên chế giễu , một bên giơ tay đặt lên cổ , da thịt của rét lạnh đến nổi cả da gà.

Chỉ là mấy hôm nay Từ Lưu Vân cứ mãi khác dùng ánh mắt lo lắng để quan sát, trong mắt bọn họ, lẽ điên , ngừng lẩm bẩm thì thầm với trống rỗng.

Ngày Cố Linh Lang hành hình, trời nắng chói chang.

Sức mạnh vẫn luôn giam cầm đột nhiên biến mất, thể tới pháp trường.

Từ Lưu Vân thỉnh chỉ phán quan, cảm giác gì với kết cục của Cố Linh Lang, nhưng mặt hề biểu cảm nào.

Ngược thì Cố Linh Lang vẫn cứ si ngốc về phía .

Lúc d.a.o trảm rơi xuống, nét mặt của Cố Linh Lang dần trở nên hoảng sợ, câu cuối cùng để là: “Lâm Thư Dao?!”

Thật quá, khoảnh khắc cuối cùng thấy đang lưng Từ Lưu Vân.

Tầm mắt của dần trở nên mơ hồ, chấp niệm cuối cùng của cõi đời biến mất, đến lúc nên rời khỏi.

Ta dùng hết sức lực chạm cổ của Từ Lưu Vân, còn thể cảm nhận chút rét lạnh nào .

Ta với , nhưng chỉ thể như mà thôi.

Giống như khi đó mộ phần của , mà chẳng thể giúp lau nước mắt .

Thật sự là âm dương cách biệt, bất do kỷ.

Vậy nên, tạm biệt nhé, Từ Lưu Vân.

Cảm ơn vì yêu .

Chỉ tiếc là, từng thấy dáng vẻ mang mũ phượng khăn quàng vai.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8