Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Bà Ngoại
Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-10 02:32:13 | Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

, hỏi một câu: “Có là bệnh của cháu dễ chữa khỏi đúng ?”

Ông trầm ngâm một lát đáp: “ từng gặp vài bệnh thể sống thêm mấy chục năm nữa dù tới thời kỳ cuối .”

nhịn mà nở nụ , bởi vì ông vẫn đang cố gắng tìm những lời ôn hòa nhẹ nhàng nhất trong cảnh khắc nghiệt khủng khiếp nhất. 

Gió đêm lạnh lẽo len theo khe cửa sổ, đẩy cửa sổ, vươn tay ngoài cảm nhận gió đêm.

Lãnh một chút, cần để bản lạnh một chút mới đủ can đảm để .

“Nếu thể dùng đồng thời cả thuốc đặc trị và thuốc Đông y, chắc chắn cháu thể nhanh chóng khỏi bệnh hơn. Bác sĩ Cung, cháu điều đó chứ. mà cháu tiền. Bác sĩ , bà ngoại cháu vay tiền khắp nơi để chữa bệnh cho cháu.”

Haiz, cuối cùng vẫn . Quan Thiến, mày thật vô dụng.

“Năm cháu học cấp 3, vì để đủ học phí cho cháu mà bà ngoại thu phế phẩm bán lấy tiền. Có một tan học, cháu và bạn bè đang cùng thì gặp bà ngoại đường, bà đang lục thùng rác để tìm chai lọ.

gọi cháu một tiếng, cháu thì sợ bạn bè chê nên giả vờ thấy, xoay rời . Bác sĩ xem, cháu thật hiểu chuyện, bà ngoại đau lòng như thế.”

Nước mắt càng chảy càng nhiều, lau lau , tiếp tục : “Sau cháu vẫn luôn nghĩ, đợi đến khi cháu trưởng thành, cháu hiếu thảo với bà ngoại. Để bà ăn uống thịnh soạn, để bà sống trong nhà to , đưa bà du lịch khắp thế giới. Bây giờ, cháu chỉ mới để bà ăn uống thoải mái thì thể thực hiện nữa .”

lấy tay che mặt, áp những ngón tay lạnh buốt vì gió lên khóe mắt ướt đẫm những giọt nước mắt ấm áp.

“Bà hơn 70 tuổi mà còn vay tiền khắp nơi vì cháu. Bà bao giờ nghĩ tới, lỡ như cháu , một bà lão như bà sẽ trả món nợ như thế nào. Chẳng lẽ là để bà nhặt chai lọ bán phế liệu ? Vậy thì cho dù c.h.ế.t cháu cũng an lòng.”

Bác sĩ lặng lẽ đưa cho một ít khăn giấy.

cầm khăn giấy trong tay, cố gắng mỉm : “Một mũi thuốc đặc hiệu giá trị đến mấy chục nghìn tệ, với tiền đó cháu thể dùng một tháng thuốc Đông y. Thôi , chữa trị bằng cách nào cũng mà? Nói chừng khi về nhà uống thuốc Đông y thì cháu sẽ thật sự khỏi bệnh cũng nên. Mấy tháng nay cảm ơn bác sĩ và các điều dưỡng khác tận tình chăm sóc cháu, đợi đến khi cháu hết bệnh cháu nhất định sẽ mang biểu ngữ đến cảm ơn bác sĩ.”

Ông im lặng hồi lâu, chắc là vì thấy quá chán nản nên ông vỗ vai , giả vờ thoải mái : “Vậy sẽ ngóng chờ biểu ngữ của cháu, cháu đừng lỡ hẹn đấy.”

Điện thoại vang lên, ông bắt máy, vội vã ngoài.

Vừa đến cửa, ông dừng bước, ngữ điệu nhanh nhưng cũng nghiêm túc: “Quan Thiến, nếu cần gì thì gọi cho . Nhớ kỹ, cho dù cháu xuất viện, cháu vẫn là bệnh nhân của .”

Ông vẫn tay với , cầm điện thoại chạy nhanh ngoài: “Alo, tới ngay đây.”

Từ xa , ánh mặt trời chiều bên ngoài hành lang phủ lên áo bào trắng của ông , đây cũng là hình ảnh cuối cùng mà Bệnh viện trực thuộc Đại học Y để cho .

Thật ấm áp.

xuất viện, về quê nghỉ dưỡng.

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8