Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Trúc mã và trà xanh.
Chương 05

Cập nhật lúc: 2026-03-10 02:52:08 | Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong lúc giằng co, Cố Tích từ lầu lên, tình cờ bắt gặp.

 

Rõ ràng và Lục Hứa gì cả, nhưng khi ánh mắt Cố Tích, cảm thấy chút chột hổ khi bắt gian.

 

Cùng ngày đó, Cố Tích giả vờ bóng gió hỏi : “Cậu cũng thích A Hứa đúng ?”

 

sử dụng “cũng”, cần cũng nghĩa là gì.

 

“Tiểu Phong, là bạn nhất của , hy vọng chúng mâu thuẫn gì vì A Hứa, điều đó mà ?”

 

Rõ ràng Cố Tích vẫn là thái độ và giọng điệu như .

 

cảm thấy cô xa lạ.

 

Hoặc lẽ bao giờ thực sự hiểu cô .

 

Bởi vì giây tiếp theo, khi thấy tiếng bước chân đến gần, cô đột nhiên dẫm hụt chân ngã xuống cầu thang mặt .

 

May mắn Lục Hứa xuất hiện kịp thời tiếp .

 

Còn cô : “Không là Tiểu Phong , chúng xảy chút cãi vã, là tự vững .”

 

Lời tưởng chừng như là một lời giải thích nhưng thực chất nó giống một sự che giấu hơn.

 

Qua hơn chục bậc thang, thấy ánh mắt Lục Hứa đang , lạnh lùng thất vọng.

 

Anh tin .

 

Lòng lập tức chìm xuống đáy vực.

 

xoay chạy .

 

Lục Hứa vẻ mặt u ám khác thường, chỉ hai ba bước đuổi kịp .

 

“Gần đây rốt cuộc chuyện gì thế?”

 

“Không tự ? Là cô vững. Sao thế, còn tìm tính sổ ?”

 

“Xin !”

 

“……”

 

Anh nắm lấy cổ tay , dùng lực mạnh.

 

Đau đến nỗi tim thắt .

 

“Cậu xin ?”

 

Đôi mắt lạnh lùng, sắc bén như xuyên thủng trái tim khác.

 

Có vẻ như nếu hôm nay xin thì thể rời .

 

Trải qua một phút im lặng, đè nén vẻ chua xót : “Lục Hứa.”

 

Anh cau mày.

 

gằn từng chữ một: “Cậu con nó chính là một thằng ngu.”

 

Anh đột nhiên giật , ngạc nhiên.

 

hất tay lớp học.

 

Đây là lời khí phách nhất mà từng với Lục Hứa.

 

Đó cũng là câu cuối cùng mà với khi còn là học sinh.

 

Bởi vì chuyển nhà nơi khác.

 

Ngày rời khỏi nhà họ Lục, do dự lâu, vẫn nỡ vứt chiếc khăn quàng cổ .

 

Thế là bí mật trường học, nhét chiếc khăn quàng cổ bàn học của Lục Hứa.

 

Thuận tiện để một lời nhắn: “ cảm thấy là một nên tặng cho !”

 

khi khai giảng, ai sẽ bàn học đó.

 

Cũng liệu những thứ để , khác vứt như rác .

 

để tình bạn ngày xưa của với Lục Hứa cùng với chiếc khăn quàng cổ đó.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8