Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Uyển Ninh
Chương 4.1

Cập nhật lúc: 2026-03-10 07:47:09 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

04

Đống sổ sách chất như núi trải dài mặt , bàn tính đặt bàn.

Đại phu nhân cầm một chiếc thước kẻ, vẻ mặt lạnh lùng: “Phải tập trung, phân tâm quá ba , sẽ đánh lòng bàn tay con”

Học xem sổ sách thực sự khô khan.

Không giống như thơ ca phong nguyệt, những con khiến đau đầu, cái gì là thu nhập, cái gì là chi tiêu, tính toán rõ ràng khó, huống chi còn phân tích điều gì từ đó nữa.

Đôi khi cũng mơ màng buồn ngủ, lúc đó cây thước kẻ của Đại phu nhân sẽ rơi xuống lòng bàn tay .

Thực bà đánh đau, nhưng vẫn lập tức giật tỉnh táo.

Đại phu nhân thu thước kẻ, khẽ: “Rất vất vả ?”

Ta lắc đầu, nghĩ một lúc, gật đầu: “Thật sự vất vả.”

Đôi mắt của Đại phu nhân chợt tối .

Ta tiếp: “ con , nếu con những thứ , gả chủ mẫu, sẽ dựa việc con hiểu mà bắt nạt con, lừa gạt con, lúc đó sẽ còn khổ hơn.”

“Nữ nhi thà chịu khổ khi học tập, còn hơn chịu khổ vì sự ngu dốt.”

Đại phu nhân khẽ nhướng mày.

Thực bà là một nữ tử xinh , lông mày đôi mắt vẫn còn thấy nét thanh tú năm xưa.

Chỉ là bây giờ mặc áo vải tu hành, mang theo vẻ u ám của buổi xế chiều.

Thực thích bà, mặc dù bà luôn đối xử với thờ ơ, nhưng khi trời lạnh đổi mùa, bà vẫn lặng lẽ đến đắp chăn cho lặng lẽ rời .

phụ thích bà, bình thường ít khi đến viện của chúng .

Chiều hôm đó, cuối cùng phụ cũng đến.

Mỗi tháng ông đến đây một , coi như nể mặt chính thê.

Ngày đó, hầu trong viện đều vui vẻ bận rộn, khí vui tươi hơn ngày thường nhiều.

, phụ nửa canh giờ, bên ngoài viện vang lên tiếng hát:

“Như lông quạ, tóc nước cắt như dao, trán hẹp tựa đóa hoa phù dung. Không dám trang điểm sợ đoán, cắm cây trâm vàng, một nửa xõa tung một nửa nghiêng.”

Phụ nhịn hỏi gia nhân: “Ai đang hát?”

Gia nhân đáp: “Là Triệu di nương đang dạy Dung cô nương học hát ạ.”

Chốc lát , Triệu di nương mang theo một hương thơm bước .

Bà trang điểm rực rỡ, dắt theo Thẩm Uyển Dung cũng rực rỡ kém.

“Thẩm lang thấy Dung nhi hát ? Có hát hơn hồi xưa ?”

Phụ mày giãn : “Nhớ năm đó, nàng gặp đầu ở đình giữa hồ, cũng hát bài .”

Triệu di nương thẹn thùng : “Không ngờ Thẩm lang còn nhớ.”

“Nô gia bây giờ giọng còn như xưa, may mắn thể dạy cho con gái – Dung nhi, mời phụ phòng, hát một ?”

Thẩm Uyển Dung lập tức ngoan ngoãn tiến lên, kéo tay áo phụ : “Phụ , con và di nương đều nhớ , trong viện còn chuẩn và hoa quả, phụ ăn con hát ?”

Nàng và Triệu di nương, một bên trái một bên , duyên dáng, chỉ trong chốc lát kéo phụ mất.

Trong phòng của Đại phu nhân, chỉ còn sự tĩnh lặng.

Mấy tiểu nha tránh khỏi lộ vẻ thất vọng – lão gia một tháng chỉ đến đây một , thế mà kéo mất.

“Phu nhân, thế dọn thức ăn lên ?”

Nhiều món ăn tối nay đều do tiểu trù phòng lão gia sẽ đến, đặc biệt .

Đại phu nhân còn lên tiếng, dậy.

“Dọn lên, dọn?” , “Phụ ăn, chúng ăn.”

“Sao, chẳng lẽ nam nhân đến, chúng nữ nhân ngay cả cơm cũng ăn ? Dọn hết lên, hôm nay món châu trân hội bát tiên đúng ? Ta thích nhất món , một thể ăn hết một bát.”

Các nha , liền phấn chấn lên, lập tức bắt đầu dọn món, cả phòng náo nhiệt trở .

Đại phu nhân một lúc lâu, hiếm thấy bà một câu:

“Giỏi lắm, là một cô nương đáng khen.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8