Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Uyển Ninh
Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-03-10 07:47:22 | Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

12

Sở Mộ Viễn nhớ chuyện kiếp , chỉ cảm thấy nét quen thuộc như từng gặp.

Tuy , chỉ cần chút quen thuộc cũng đủ khiến Thẩm Uyển Dung sợ hãi.

Đặc biệt là nàng hiểu vì điệu múa Lục Yêu đạt hiệu quả như mong đợi.

Ta về đến Thẩm phủ, nàng nắm chặt lấy.

“Có ngươi? Có ngươi trò gì đó ?” Nàng hét lên hỏi , “Chẳng lẽ ngươi lén lút học múa Lục Yêu ? Ngươi múa cho xem ?!”

Nàng lao xé xác , nhưng ngay lập tức, cửa phòng đột ngột đẩy mở.

Phụ dẫn theo một đội gia đinh xông .

Ông chỉ Thẩm Uyển Dung, tay run rẩy: “Trói con hồ ly tinh cho !”

Thẩm Uyển Dung các gia đinh giữ chặt, nàng vùng vẫy, lóc hỏi cha: “Cha, cha ơi, con sai điều gì…”

Cha chiều chuộng Thẩm Uyển Dung suốt mười mấy năm, đây là đầu tiên nàng thấy ông biểu hiện đáng sợ như .

“Ngươi còn dám hỏi? Ngươi còn dám hỏi?!” Râu của ông rung lên, đồng tử giãn vì phẫn nộ và sợ hãi, “Ngươi múa cái gì ở hội nhã tập?”

Thẩm Uyển Dung lắp bắp: “Lục, Lục Yêu vũ mà…”

Nàng ôm mộng một đời về điệu múa Lục Yêu, học nó, nàng sẽ bước lên con đường rộng mở đến tình yêu.

nàng

Khi triều đại diệt vong, hoàng đế khai quốc của triều đại , trong cơn say thở dài với các vũ cơ trong điện: “Thương nữ bất tri vong quốc hận, cách giang do xướng hậu đình hoa.”*

(*) Câu xuất phát từ một bài thơ nổi tiếng của Đỗ Mục, một nhà thơ thời Đường. Nó chỉ trích những hiểu quan tâm đến nỗi đau và bi kịch của đất nước, mà vẫn tiếp tục sống cuộc sống vô tư và hưởng thụ như gì xảy . Trong ngữ cảnh , “Hậu Đình Hoa” là một bài hát nổi tiếng thời nhà Hán, biểu tượng cho sự suy đồi và hưởng thụ. Khi đó, các vũ cơ đang múa điệu Lục Yêu.

Từ đó trở , điệu múa mềm mại, quyến rũ xem như tiếng hát suy tàn của triều đại.

Thực , những nữ tử trong thanh lâu vẫn múa điệu , dù đó cũng chỉ là lời trong cơn say của hoàng đế, triều đình từng chính thức cấm đoán.

Thẩm Uyển Dung là tiểu thư quan gia, hành động của nàng chỉ đại diện cho bản , mà còn liên quan đến thái độ và danh dự của cả gia tộc.

Con gái nhà Thẩm gia, múa điệu Lục Yêu trong hội nhã tập nơi lẽ nên bàn luận thơ ca văn chương.

Ngày thường thì , nhưng hiện tại quốc gia đang hỗn loạn, bốn bề chiến tranh.

Dù cha yêu thương nàng thế nào, cũng thể bảo vệ nàng .

Thẩm Uyển Dung giam trong tông từ bảy ngày bảy đêm. Khi đến thăm nàng, nàng gầy gò, đôi mắt từng sáng rực giờ hõm sâu.

Nàng thấy , đang lẩm bẩm với khí: “Các ngươi hãy với cha , ông oan cho , ông oan cho ! Điệu múa là do Triệu di nương bảo múa, nếu vấn đề, Triệu di nương chứ!”

Ta bước , nhẹ giọng :

“Có lẽ Triệu di nương thực sự .”

“Bà chỉ là một vũ cơ xuất từ phố phường, nhờ nhan sắc và tài nịnh nọt mà cha đưa phủ, nhưng cùng lắm chỉ là một thất khỏi cửa. Tầm của thất cũng chỉ giới hạn.”

“Hoặc lẽ, Triệu di nương thực cũng .”

cần đánh cược , nhiều năm qua, bà lấy danh nghĩa Thẩm phủ những việc mờ ám bên ngoài, nay nợ nần chồng chất, bà nếu chuyện bại lộ cha sẽ tha thứ cho bà, nên bà cần ngươi gả nhà quyền quý, trở thành chỗ dựa mới của bà .”

Thẩm Uyển Dung đờ đẫn .

Lâu , nàng lắc đầu, tóc tai rũ rượi mà lẩm bẩm.

“Không đúng, đúng! Kiếp ngươi rõ ràng cũng múa!”

“Tại , ngươi múa Lục Yêu Sở Mộ Viễn yêu?”

Ta thương hại nàng.

Cuối cùng chậm rãi sự thật.

“Tỷ tỷ, ngươi bao giờ nghĩ đến việc…

“Sở Mộ Viễn yêu , thực vì điệu múa Lục Yêu?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8