Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Vẫn Chưa Quá Muộn Trước Khi Tuyết Đầu Mùa Rơi
Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:42:16 | Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7poKajZ2Ef



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

10

 

bế Như Ý lên, ánh mắt của Hứa Thần Diệp dần trở nên dịu dàng, khóe miệng tự giác nở một nụ .

Như thể trở về một đêm bình thường vài tháng .

bước lên lầu, Hứa Thần Diệp gọi , giọng vội vã.

Anh cúi đầu, khuôn mặt thanh tú hiện lên chút bối rối và uất ức.

“Chúng lâu chơi bóng rổ , em cũng lâu mang canh cho …”

Đầu ngón tay khẽ run, trong lòng đột nhiên cảm thấy khó thở, thể kiềm chế cảm giác hút thuốc.

Ký ức chợt nhảy đến ngày trời đỏ rực ánh hoàng hôn.

Sau bữa ăn, Hứa Thần Diệp chủ động hỏi dạo.

Rõ ràng quen với cuộc sống hai .

đồ thể thao: “Hôm nay dạo, gì đó khác một chút.”

Hứa Thần Diệp mím môi, ngoan ngoãn theo ngoài.

Đến sân bóng rổ, ánh mắt ngạc nhiên và thích thú của lóe lên.

Anh ngây .

ném một cú ba điểm mắt, mỉm mời .

“Đấu ?”

Mi mắt khẽ động, ánh hoàng hôn mờ nét mặt , phủ lên một lớp sáng dịu dàng khi từ từ tiến về phía .

Hứa Thần Diệp nhanh chóng nhận rằng khả năng của hề thua kém .

Trận đấu dần trở nên nghiêm túc.

Một giờ , chúng mồ hôi nhễ nhại rổ.

“Em học chơi bóng rổ từ khi nào?” Anh thở nhẹ.

uống một ngụm nước, nước chảy dọc theo cổ .

Anh chằm chằm, ánh mắt tối , yết hầu khẽ chuyển động.

“Chắc là từ hồi cấp hai.”

Biết Hứa Thần Diệp thích bóng rổ, bảo chú Vương âm thầm đăng ký cho một lớp học bóng rổ.

Mỗi ngày đều cắt xén thời gian từ những bài học khác để luyện tập.

Huấn luyện viên tán thưởng tinh thần yêu bóng rổ của , khen năng khiếu.

giải thích.

yêu bóng rổ, chỉ vì…

Thôi, coi như thích nó .

Anh lên, đưa tay với , mắt thẳng về phía .

“Em là một đối thủ mạnh, thi đấu nhé.”

ngạc nhiên bàn tay trắng trẻo mặt và đôi tai đỏ hồng của .

Một loại cảm xúc mơ hồ giữa chúng lặng lẽ nảy nở.

Khóe môi tự chủ nhếch lên, là nụ hảo nhất, nhưng là chân thành từ tận đáy lòng.

nắm lấy tay , cùng bộ một lúc lâu.

Ánh hoàng hôn kéo dài bóng chúng , cho đến khi hai bóng đổ chồng lên .

Hứa Thần Diệp quen với cuộc sống .

Chú Vương , tan sớm về nhà, sẽ vô thức tìm kiếm bóng dáng .

Thỉnh thoảng thêm về, giúp việc cũng ăn một thấy ngon miệng.

Hứa Thần Diệp đau dày, mỗi ngày đều cho mang canh bổ dày cho .

Luôn chuẩn sẵn thuốc cấp cứu.

từng căm ghét đến tận xương tủy, giờ đây cũng quen với sự hiện diện của .

Thói quen, là thứ đáng sợ.

Có thể phá hủy tất cả, cũng thể chữa lành thứ.

nghĩ rằng điều mang đến cho , lẽ là điều .

kịp kiểm chứng kết quả, Đường Linh trở về nước.

Những lời hứa hẹn, đều trở thành một trò .

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8