Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Vẫn Chưa Quá Muộn Trước Khi Tuyết Đầu Mùa Rơi
Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:42:17 | Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

11

 

Những ký ức ngừng nhắc nhở từng ngây thơ và ngu ngốc như thế nào.

tưởng rằng Hứa Thần Diệp dần dần thích .

Hứa Thần Diệp hầu như xuyên suốt cả tuổi thanh xuân của , chỉ là sắc màu duy nhất.

Những hình ảnh cứ như những thước phim ngừng chiếu trong tâm trí .

nhắm mắt , cắt đứt những cảm xúc rối ren .

là Thời Lam, thể cầm lên thì cũng thể buông xuống .

“Xin .” lạnh lùng , “ bận, những việc thể với khác.”

Ánh sáng hy vọng trong mắt Hứa Thần Diệp dần dần tắt .

Trong mắt , sẽ còn bóng dáng của nữa.

……

Sau ngày đó, Hứa Thần Diệp bao giờ trở .

cho chú Vương du lịch, cuối cùng cũng sự yên tĩnh hiếm hoi.

Sau khi bà nội Thẩm xuất viện, Thẩm Hàm gần như hóa thành một việc ngừng nghỉ, mỗi ngày đều ở phòng tập đến muộn.

Tần suất liên lạc với giảm nhiều.

hình ảnh chuyện luôn hiện lên trong đầu , khiến mệt mỏi trong một ngày dường như tan biến.

Khi chuẩn rời văn phòng, một cuộc điện thoại gọi đến.

Là Từ Thanh Thu, một trong những nghệ sĩ piano nổi tiếng nhất thế giới, cũng là thầy giáo mà giới thiệu cho Thẩm Hàm..

Người trong giới đều thầy Từ nghiêm khắc và bảo thủ, dù quyền thế đến cũng thể mời ông.

Ông chỉ tài năng, vì học trò của ông ít, nhưng mỗi đều là những nhạc sĩ nổi tiếng trong và ngoài nước.

cũng nhờ mối quan hệ với cháu gái của ông mà tranh thủ một buổi gặp mặt cho Thẩm Hàm.

Không ngờ chỉ trong một chốc lát, từ thái độ nghiêm túc hài lòng, thầy Từ lập tức tươi.

Ánh mắt Thẩm Hàm vô cùng hài lòng, ngay lập tức cho uống nhận tử.

Khi bắt máy, đầu dây bên tức giận trách móc.

“Từ Tiểu thư, tranh thủ cơ hội cho Thẩm Hàm nước ngoài học nâng cao, nhiều cầu cũng , từ chối, chuyện là thế nào chứ?!”

Giọng thầy Từ như chuông, tai đau nhói, cầm ống xa một chút.

Ông nể mặt bất kỳ ai, dù đầu gia tộc nhà họ Thời cũng mắng nể mặt.

mím môi, an ủi: “Thầy Từ, xin thầy đừng vội, thể lo lắng cho sức khỏe của bà , để hỏi .”

Đầu dây bên im lặng vài giây, giọng trầm xuống.

“Đứa trẻ cũng dễ dàng gì, nhưng cơ hội nếu bỏ lỡ thì khó , cô thuyết phục thật .

“Hơn nữa, cô chẳng là bạn gái , của giúp chăm sóc một chút khó chứ?!”

cắn răng: “Thầy hiểu lầm , là—”

“Không cái gì mà , Thẩm Hàm mà nhắc đến cô là mặt mày tươi rói, cô đừng lừa dối tình cảm của tử yêu quý của !

các gia đình giàu các cô chơi bời thế nào, sẵn sàng tiểu tam vì tình yêu mà cô còn hài lòng gì nữa?!”

Ông quát lên cảm thấy như đang giấu đầu lòi đuôi.

Lâu lắm mới cảm thấy chút chột .

che mặt, đáp yếu ớt: “…Vâng, sẽ khuyên thật .”

“Hừ, thì còn !”

Ông cúp máy cái rụp.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8