Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Vân Sơ
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:12:10 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta nhổ ngọn cỏ đuôi chó trong miệng, vỗ vỗ Lưu Song đang đỏ mắt, , “Sau đó an ủi , Sơ Sơ nhà là chim trong lồng, Sơ Sơ nhà cũng là một con chim ưng. Ta còn , đều ví tiểu thư là phượng hoàng, chỉ gọi là chim ưng. Ta thích nhất màu xanh, nên gọi là Thanh Ưng.”

Kết quả là nước mắt của Lưu Song cũng rơi lã chã. Hắn với : “Tướng quân, thì cứ , đừng kìm nén.”

Ta nhún vai, mắng : “Sắp phụ mà vẫn trưởng thành.”

Rồi bỗng nhiên nữa, khi xe ngựa với : “Thanh Ưng tướng quân sẽ , cũng thể .”

Mấy ngày nay cứ mơ, mơ thấy Kỳ Uyên thời niên thiếu. Chàng khi đắc ý, cưỡi ngựa vẫy tay áo đỏ. Búi tóc cao cao, xách theo bánh bao nhỏ ở phố Tây đến tìm . Rồi mơ thấy thắng trận trở về, đều vui vẻ, chỉ phụ mẫu mặt mày ủ rũ, ánh mắt đầy xót xa.

Tùy Đế ban thưởng ngàn vàng, từ chối, hỏi: “Vân Sơ, nay chiến công hiển hách đủ để nữ tướng quân của Đại Tùy , hôm nay phá lệ ban thưởng cho ngươi! Ngươi danh hiệu gì, Vân Loan ?”

Ta suy nghĩ một hồi, lắc đầu : “Thần hai chữ Thanh Ưng.”

Kỳ Uyên , cũng là chim ưng, thì nhất định là chim ưng. Tiếng “loảng xoảng” vang giấc mơ, giật tỉnh giấc. Ta từ từ mở mắt, thấy giọng Lưu Song ngoài rèm, qua cửa ải.

Ta đáp : “Ngươi đến doanh trại , thu xếp một chút.”

Quách Chiếu đợi . Ta dẫn Liễu Lâm gặp , trong trướng bồng hai mới bàn bạc một chuyện, thì mang tới một bức thư khẩn.

Ta ở ghế chính, suy nghĩ cách bày binh bố trận, thì thấy Liễu Lâm đưa cho một phong thư, chính là bức thư khẩn đó. Ta mở , những gì bên trong khiến trái tim đập mạnh, đó là những việc của tân đế Đại Lương Thì Uyên trong những năm qua.

Năm năm đột nhiên xuất hiện, nhận về hoàng cung. Mất hết ký ức quá khứ, chỉ nhớ tên của , và thể chữa khỏi bằng thuốc thang. Lương đế già yếu, bảy hoàng tử tranh giành ngôi báu, gió tanh mưa máu.

Ta lật giở mấy tờ giấy, những dòng chữ thô sơ kể những năm tháng bỏ lỡ. Không khó để nhận , tính cách của đổi. Kỳ Uyên như , nên gọi là Thì Uyên, là một xa lạ với .

Ta bỗng nhiên khó thở, thở hổn hển, khiến Quách Chiếu sợ hãi.

Tim đau như ai đó cắt một miếng thịt. Liễu Lâm cau mày , hỏi: “Ngươi còn ?”

Ta sâu mắt , đưa những tờ giấy đó cho , : “Các ngươi tự xem , hôm nay còn việc.”

Thực cũng việc gì lớn, chỉ là uống rượu hồ tiêu cay. Trời lạnh, khoác vội chiếc áo choàng, loạng choạng ngựa, đeo mặt nạ lên phi thẳng đến vùng đất thuộc quyền quản lý của ba nước – Trung Thành.

Nơi đến quá nhiều , đến mức quen thuộc như lòng bàn tay.

“Tiểu nhị, cho ít thịt bò nóng và hai bình rượu hồ tiêu cay.”

Tiểu nhị cầm tiền của nhanh chóng bếp, một góc, ngắm tuyết đầu mùa dần rơi bên ngoài. Không lâu , rượu của mang . mang rượu tiểu nhị, mà là một khác.

Đôi tay bưng khay rõ ràng từng khớp xương, . Chỉ là so với ấn tượng của , nó trắng hơn nhiều, những vết chai sần đầu ngón tay cũng gần như biến mất.

Ta ngây ngẩng đầu, ánh mắt chạm ngay đôi mắt chiếc mặt nạ. Đôi mắt , giống như hắc diệu thạch, hề đổi, chỉ là ánh dành cho còn như xưa.

“Thanh Ưng tướng quân, thật tao nhã.” Giọng lạnh nhạt, ánh mắt chút cảm xúc.

Có lẽ ông trời công bằng, ký ức nên thể lạnh nhạt như . Toàn run rẩy, giọng , quá lâu . Ta cơ thể đang buồn vui, chỉ ngón tay cứ run lên ngừng.

Đi thẳng vấn đề là chiêu của Kỳ Uyên, chiến thắng trong cuộc tranh giành ngôi vị, tất nhiên thể nhận . Hắn cũng tin rằng, với năng lực của , thể nhận .

Hắn mặc áo choàng xanh, cả toát lên vẻ quý phái, chiếc mặt nạ vàng đen toát lên vẻ lạnh lùng. Lông thú quấn quanh cổ , cụp mắt xuống, thầm nghĩ: Kỳ Uyên thật .

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8