Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thái Tử Phi Giáng Chức Kí
1

Cập nhật lúc: 2026-03-10 10:32:04 | Lượt xem: 3

Ta là Thái tử phi tương lai. Ta ghét Thái tử, Thái tử cũng ghét . Bi kịch bắt nguồn từ ba ngày .

Hoàng thượng gả cho Thái tử, hủy hoại tất cả những gì dịu dàng của .

Vốn dĩ, sẽ gả cho tiểu hầu gia tám múi bụng và lắc hông.

Còn Thái tử vốn dĩ sẽ lấy Liễu Thúy Thúy tinh thông cầm kỳ thi họa.

vì một cuộc biến loạn trong cung, phụ may mắn trở thành công thần lớn.

Trong buổi yến tiệc cung đình, để khen thưởng phụ , Hoàng thượng dứt khoát gả cho Thái tử, còn mỹ miều gọi là thanh mai trúc mã, trời sinh một cặp.

Trong những năm con tin ở trong cung, Thái tử chó má là kẻ bắt nạt nhiều nhất.

Ta sững , vội vàng phụ .

Phụ cách phối hợp, đập bàn dậy: “Hoàng thượng, ép duyên ép hôn, khiến thần cảm thấy ghê tởm!”

Hoàng thượng vẫn bình thản: “Sau khi thành hôn, chức quan của ái khanh cũng nên thăng lên một bậc.”

Phụ chút do dự: “Không sai, tiểu nữ và Thái tử quả là một đôi trời sinh, trai tài gái sắc, xứng đôi lứa.”

Ta: “…”

Hoàng thượng : “Nhi nữ nhà họ Thẩm, đây là phụ của con…”

Ta chút do dự: “Bá phụ ạ.”

Hoàng thượng: “?”

Cuối cùng hôn ước cũng định đoạt.

Ngày Thái tử đến cầu hôn, trời quang mây tạnh, một gợn mây.

Hắn dẫn theo hầu, khiêng một trăm rương vàng, chen chúc nhà .

Theo lời phụ , chỉ cần từ chối vàng , hôn ước sẽ coi như hủy bỏ.

Giờ phút , một trăm rương vàng với ánh mắt luyến tiếc, nuốt nước miếng.

Thái tử bước đến mặt , mỉm : “Thẩm tiểu thư…”

Ta chân thành : “Vàng nhận, còn tấm lòng của thì hãy mang về .”

Thái tử: “…”

Nhận gì, vội vàng sửa : “Ý là, quan tâm đến tấm lòng của , chỉ quan tâm đến vàng…”

Thái tử: “…”

Thái tử im lặng một giây, lập tức vẻ hiểu: “Chỉ là để thu hút sự chú ý của , cũng cần .”

Ta: “?”

Hừ, cạn lời quá, học ngôn ngữ ký hiệu.

Thái tử thấy gì, vỗ vai : “Ta đều hiểu, bao nhiêu năm nay, bên cạnh nàng một nam nhân nào, là vì nàng thầm thương trộm nhớ đúng ?”

Ta: “Không, là nữ đồng.”

Nụ mặt cứng : “?”

Xung quanh đầy những xem náo nhiệt.

Thái tử suy nghĩ một lát : “Sau khi thành , sẽ nạp .”

Ta chằm chằm một hồi lâu, đó với Tiểu Toả: “Truyền xuống, Thái tử nạp .”

Tiểu Toả gật đầu, truyền xuống : “Truyền xuống, Thái tử lấy Hốt Tất Liệt.”

Người tiếp theo gật đầu, truyền xuống: “Truyền xuống, Thái tử lấy Trư Bát Giới.”

Thái tử: “…”

Hắn nghiến răng, đột nhiên vẻ vô cùng tủi đáng thương, dè dặt hỏi: “Nàng… chẳng lẽ vẫn gả cho ?”

Ta mỉm : “Bây giờ mới nhận ?”

Thái tử: “…”

Thái tử chọc tức đến nên lời, để một câu “Nàng cứ chờ đấy”, mang về cung.

Đi nửa đường, còn quên mang theo khuân hết vàng .

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8