Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Vượt Qua Duyên Trời
3

Cập nhật lúc: 2026-03-10 10:37:08 | Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

cau mày sang. Chắc là cam tâm ngó lơ, quả pháo nhỏ đang cố đẩy mấy vệ sĩ để xông tới. Vệ sĩ lạnh lùng , hề nhúc nhích.

Giọng Bạch Yên Yên nức nở, đứt quãng: “, .”

siết chặt tay, như thể chịu một sự uất ức lớn lao: “Em chỉ sợ vị hôn thê ở nước ngoài của Lục Trác … sẽ vui thôi mà.”

bĩu môi, uể oải chọc chọc n.g.ự.c , mỉa mai hỏi : “Anh Lục Trác, vị hôn thê của vui thì đây?”

Lục Trác nắm lấy bàn tay nghịch ngợm của em, cuối cùng cũng lạnh lùng liếc sang. Bạch Yên Yên theo bản năng ưỡn thẳng lưng, ánh mắt tràn đầy mong đợi.

Anh lạnh lùng thốt vài chữ: “Không liên quan đến cô, cút .”

Bạch Yên Yên nức nở một tiếng, ôm mặt chạy . Quả pháo nhỏ hung dữ trừng mắt em một cái cũng chạy theo cô . Hai chậm. Khi xe chạy qua họ, em loáng thoáng thấy quả pháo nhỏ đang lớn tiếng động viên cô : “Yên Yên, chắc chắn là Lục vui vì chuyện nhận thư tình, cố ý cho ghen tị đấy.”

Bạch Yên Yên dừng , nức nở phụ họa: “Cậu đúng, tớ vui, tớ giải thích rõ ràng với .

mỗi tớ đến nhà họ Lục đều ở đó…”

Quả pháo nhỏ bất lực chỉ trán cô : “Ngốc, còn một chỗ dựa lớn nhất ?”

thấy thú vị nên chớp mắt một cái. Một bàn tay ấm áp lặng lẽ che mắt . Giọng chút vui: “Tuế Tuế, đừng khác mãi như .”

Vai nặng trĩu, nhẹ nhàng tựa đầu cổ : “Sao về nước mà cho ?”

“Vốn định cho một bất ngờ, ngờ…” kéo tay xuống, ngoài cửa sổ. Bóng dáng hai biến mất khỏi tầm mắt.

Lục Trác bình thản giải thích: “Hôm ông nội bỏ nhà , là cô đưa ông đến đồn cảnh sát.”

Ông nội Lục mấy năm mắc bệnh Alzheimer, thỉnh thoảng lên cơn, dù thuê giúp việc nhưng khó tránh khỏi sơ suất. lo lắng hỏi: “Ông nội chứ?”

“Không , giúp việc phát hiện kịp thời.”

yên tâm, bắt đầu chua chát tính toán: “Sau đó thêm một vị hôn thê.”

“Không .” Lục Trác mím môi kháng cự.

Anh chăm chú , từng chữ từng chữ: “Anh chỉ cần Tuế Tuế.”

đương nhiên hừ nhẹ một tiếng: “Đó là đương nhiên, xem như điều.”

Trong lúc chuyện, xe dừng . Nhìn cánh cổng quen thuộc ngoài cửa sổ, lơ đãng đặt tay lên nút mở cửa: “Về trường còn một đống việc lộn xộn đang đợi em, tên phó trưởng ban nhạc phiền phức …”

Giây tiếp theo, Lục Trác  đột nhiên kéo , cúi hôn xuống. Chạm nhẹ như chuồn chuồn lướt nước, thoáng qua thôi. Mặt chậm một nhịp mới nóng bừng lên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8