Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuân Về Nắng Ấm
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-10 11:22:08 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7poKajZ2Ef



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên cạnh, tiếng xích sắt vang lên, sang, Tiêu Hành nhắm mắt nhập định.

 

Ta đây?

 

Nếu thể trốn thoát ngay trong ngục, chỉ thể đưa đến giáo phường ti tính tiếp.

 

nếu chín chúng chia cắt thì ?

 

Ta chằm chằm cửa lao, từ song sắt đến cửa, lúc nãy đếm , tổng cộng hai mươi sáu bước.

 

Ban đêm bốn ngục canh gác, ban ngày sáu .

 

Người canh gác đêm nay là lão ngục già yếu .

 

Ba còn sẽ ngủ nửa đêm.

 

Thời điểm thích hợp nhất để hành động là từ giờ Sửu đến giờ Dần. Rời khỏi ngục giam theo cửa sân bên trái, men theo con hẻm nhỏ sẽ đến tiểu viện của Tống Nham. Nhà hai cỗ xe ngựa, mẫu già yếu và một ma ma già.

 

Chờ trời sáng sẽ ép  khỏi thành.

 

Chín đánh ba, liều mạng một phen.

 

Ta vạch đống rơm , vẽ sơ đồ đường mặt đất, bỗng thấy tiếng bước chân đến gần, ngẩng đầu .

 

“Thánh chỉ ban, bốn tỷ ngươi sẽ đưa giáo phường ti.”

 

Tống Nham chắp tay lưng, đầy ẩn ý, “Những còn sẽ bán .”

 

Ta siết chặt nắm tay, dậy : “Đa tạ Tống đại nhân báo .”

 

“Ta dặn dò giáo phường ti, sẽ để ngươi tiếp khách.”

 

“Vâng.” Ta mỉm với , “Bình Khanh chờ đại nhân.”

 

Tống Nham hài lòng, xoay rời . Lúc ngang qua phòng giam của Tiêu Hành, dừng một chút, đang định bước tiếp thì bỗng nhiên đầu gối nhũn , ngã quỵ xuống đất.

 

Tống Nham ôm đầu gối, tức giận trừng mắt Tiêu Hành: “Tiêu tướng quân đây là ý gì?”

 

Tiêu Hành khinh miệt : “Phế vật.”

_____________

Đêm khuya thanh vắng, lặng lẽ chờ đợi.

 

Bỗng nhiên tiếng xích sắt vang lên, đầu , ánh mắt chạm ánh của Tiêu Hành.

 

Hai ai gì, cứ thế .

 

Ánh mắt như , sẽ hành động, lão ngục tâm địa lương thiện, đợi đồng bọn ngủ say, sẽ gọi lão .

 

Lúc , Tiêu Hành gõ song sắt.

 

“Ăn cơm!” Hắn .

 

Ngục đang ngủ gật, bỗng giật tỉnh giấc, vội vàng dâng phần cơm tối của cho Tiêu Hành.

 

“Mớm!” Hắn , ánh mắt vẫn chằm chằm.

 

Ngục luống cuống đút cơm cho , Tiêu Hành liếc lão, lạnh lùng : “Cút.”

 

“Vâng, !” Ngục hiểu ý, cầu xin .

 

Ta gật đầu đồng ý.

 

Vẫn là bưng bát cơm, Tiêu Hành, “Tướng quân c h ế t nữa ?”

 

Tiêu Hành ăn một miếng cơm, nhướng mày hỏi: “Ngươi cho rằng ngươi thể trốn thoát?”

 

Ta lắc đầu.

 

ít thử một .”

 

Chính vì cơ hội mong manh, cho nên mới cầu xin , nhưng đồng ý, chỉ thể dựa chính .

 

“Liều mạng ?”

 

“Liều mạng.”

 

Hai im lặng .

 

“Sao cầu xin ?” Giọng trầm thấp như sỏi đá cọ xát tai , mang theo chút trêu chọc.

 

Hắn đang đợi cầu xin ?

 

Tại ?

 

Mỹ nhân kế lay động , quả thực còn gì khác. Vân phủ giờ đây sụp đổ, cũng chẳng còn gì để hứa hẹn với .

 

Trong đầu nảy ý nghĩ táo bạo, nắm lấy tay .

 

“Cầu xin tướng quân.” Ta dịu dàng .

 

Ta sống, chỉ cần còn sống, sẽ còn muôn vàn khả năng.

 

Tỷ , , tộc nhân của … chỉ cần Tiêu Hành đồng ý, chúng đều đường sống.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8