Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuyên Thành Mỹ Nhân “Leo Tường” Của Thái Tử
10 – PN

Cập nhật lúc: 2026-03-10 11:57:03 | Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tề Mang nhẹ nhàng dùng môi chạm nhẹ khóe miệng , thanh âm khàn khàn: “Gọi là gì?”

Ta chỉ cảm thấy hô hấp khó khăn, đầu óc mơ màng, “A… A mang.” 

“Ngoan quá.”

Như phần thưởng, môi ấn tới môi nữa.

“Hiện tại cho , bây giờ chúng tính là gì?” 

“Là, là…” Chân mềm chân nhũn, lắp bắp , thanh âm càng ngày càng thấp, mặt đỏ bừng “Tính yêu đương vụng trộm?” 

“Ah…” Tề Mang ôm chặt , ánh mắt dịu dàng như móc câu, dính lên da, lên tim : “Vậy thì, Thái tử phi đừng quên đến trộm thường xuyên nhé.”

Ta loạn xạ gật gật đầu, đó nhanh chóng leo tường Tần phủ, chạy trốn.

Đáng ghét!

Đây chính là mỹ nhân kế!

32

Năm thứ mười triều Khánh Hòa, Thái tử bệnh mất, Thái tử phi theo.

Năm , Lục Hoàng tử lập Thái tử mới.

Biên cương yên bình, thế gian bước thời đại thịnh trị.

33

“Ồ,  bán rau thực sự lừa thêm hai đồng!”

“Được , chúng về nhà !”

“Không , tính sổ!”

Tề Mang thở dài, “Tuế Tuế, nàng thể ăn, nhưng cái bụng nhỏ của nàng thì cần ăn đấy!”

Ta tức giận giậm chân “Hắn thật là to gan! Thiếp với rằng đắc tội với Thái tử phi! Thiếp, cho một bài học!”

“Được ,” Tề Mang , ôm lấy eo , cưng chiều, “Thái tử phi, chúng về nhà ăn cơm .”

Ta nhăn mặt vui, Tề Mang ghé gần nhẹ nhàng hôn một cái.

Thực , cơn giận tan phân nửa,  nên để nắm tay kéo .

“Lần nhất định đòi hai đồng đó!”

“Được, .”

“Nếu trả , sẽ c.ắ.n !”

“Được, cắn, c.ắ.n ch//ết .”

Hoàng hôn rực rỡ, ánh nắng cuối ngày trải vàng như dải lụa, xa xa, khói từ những mái nhà lững lờ bay lên, chúng đang sống trong thế giới đẽ và ấm áp .

[HOÀN]

 

[Phiên ngoại – Sau Khi Thành Thân]

Có lúc, thực sự thể hiểu Tề Mang. 

Ban đầu, chỉ cần gọi là “Thái tử” khiến ghét bỏ, bảo tránh xa , đừng đến gần. Đến cả việc gọi “Tề Mang” cũng coi là đại nghịch, kéo lỗ tai đuổi khỏi phủ Thái tử. 

bây giờ, ở bên ngoài, nhất quyết bắt gọi một tiếng “A Mang”, hai tiếng “phu quân”

Nếu quên, về nhà sẽ giận dỗi , hết là ôm hôn đến mờ mịt, đó nhéo eo hỏi lòng đổi .

Ôi trời ơi! Ban ngày đối phó với đám nữ nhân nhiều chuyện, ban đêm còn ứng phó với ông chồng , thời giờ lòng đổi ?!

Khi sai điều gì đó, gọi một tiếng “Ca ca”, nắm tay, hôn môi, xoa nắn dỗ dành một lúc, thì sự giận dỗi sẽ tiêu tan phân nửa.

Ta thậm chí còn hoài nghi rằng, nếu ngày nào đó trời sập  gào lên “Ca ca, cứu “, thì Tề Mang cũng thể tìm cách dán mảnh vỡ trời. 

Đương nhiên, đôi khi cũng gọi “Ca ca “, “Ca ca ” để dỗ , nếu  xương cốt đều tan thành từng mảnh, tức giận đến mắng to, hỏi mạng , ngược hưởng thụ, tại , kề tai nhỏ cùng đồng quy vu tận, đó sức hơn.

là đồ trẻ con.

“Không nàng đang thầm mắng  đó chứ?”

Tề Mang đột nhiên ghé gần, giật cả

“Không mắng.”

“Thật ?” Tề Mang như xương đến dựa , giọng đầy nũng nịu: “Nếu nàng mắng, phu quân sẽ buồn lắm đấy.”

“Nếu ch//ết, sẽ lập tức tìm nam nhân khác.”

“Không .” Tề Mang nhăn mày, đó khinh khỉnh, đem cằm đặt lên cổ , nũng nịu  “Chúng minh hôn nhỉ?”

“Cảm ơn, cần.” Ta lườm “Minh hôn hợp pháp, hai bên sẽ buồn lắm.”

“Con ch.ó con, luôn những điều hiểu.”

Ta nhăn nhăn cái mũi, chấp nhận vận mệnh, “Ý là, thích nhất, chúng sẽ ở bên đến hết đời, mãi mãi chia lìa.”

“Được, ” Tề Mang thanh âm ôn nhu, nghiêm túc thành kính , “Được. Ta cùng nàng – Một đời một kiếp – Đời đời kiếp kiếp”.

(Hoàn chính văn)

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8