Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuyên Thành Vai Phụ Tiểu Nương
Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-03-10 12:17:15 | Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/qeZjZgtXi



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

16

Mở mắt nữa, cảnh vật xung quanh đổi.

Là phòng ngủ trong căn nhà nhỏ .

Trong lòng nghi ngờ, bò dậy, mặc áo ngoài, định tìm hỏi.

Bỗng thấy tiếng bước chân vội vã bên ngoài.

Tiếp theo là tiếng gõ cửa.

“Tiểu nương dậy ạ?”

Là Ôn Nghiễn Thư, chỉ là… giọng trẻ con hơn nhiều?

Ta đáp một tiếng, tới mở cửa.

Nhìn thấy thiếu niên thấp hơn nửa cái đầu, kinh ngạc.

Nhìn kỹ đôi mày đôi mắt của thiếu niên.

Chẳng là Ôn Nghiễn Thư lúc mười ba mười bốn tuổi ?

Đây là… chuyện gì thế ?

Sao ngủ một giấc mà thời gian ngược?

Chẳng lẽ suy nghĩ đêm qua của ông trời thấy nên đặc biệt cho cơ hội ?

Còn kịp nghĩ điều gì, khoảnh khắc , cánh tay tự chủ giơ lên.

“Chát”

Tiếng tát giòn giã vang lên, má trắng như sứ của Ôn Nghiễn Thư lập tức đỏ bừng.

“Đồ bỏ , nấu ăn kiểu gì thế? Biết dậy mà còn nhanh nhanh bưng nước tới cho rửa mặt?”

Nói xong, chính cũng ngây .

Sao… cơ thể kiểm soát?

Ta há miệng định gì đó nhưng thấy trong cổ họng một vật vô hình ngăn cách.

Bên Ôn Nghiễn Thư cúi đầu đáp .

Vẻ thuần thục như thể quen với việc từ lâu.

Ta ngơ ngác theo bóng lưng xa.

Khi còn hiểu chuyện gì đang xảy , trong đầu đột nhiên vang lên một giọng .

“Hừ, ngươi đau lòng ? Vô dụng thôi, , ban ngày thể là của .”

Giọng , chẳng khác gì .

Ta vô thức hỏi:

“Ngươi là ai? Tại ở trong thể ?”

Giọng khinh thường khẩy một tiếng.

“Ta là ai? Ta là Thẩm Nhược Miên! Ta chính là ngươi, ngươi chính là , đương nhiên ở trong thể .”

“Sao nào, ngươi quên ?”

Quên?

Quên cái gì?

Đang định hỏi tiếp thì tiếng gõ cửa vang lên.

Ôn Nghiễn Thư bưng nước rửa mặt và đồ ăn sáng tới.

“Ta” nhíu mày, sắc mặt âm trầm.

“Chỉ bảo ngươi lấy nước thôi mà, về về mất lâu như , ngươi phản ?”

Không chứ, còn đến một thở mà? Sao thể gọi là lâu ?

Ta sốt ruột c h ế t nhưng thể khống chế cơ thể.

Chỉ thể trơ mắt Ôn Nghiễn Thư cởi áo ngoài, thành thạo quỳ xuống bên cạnh “.”

“Là của Thư Nhi, xin tiểu nương trách phạt.”

“Ta” tiện tay cầm lấy cành liễu bên tay , dùng hết sức đánh mạnh một roi.

Tiếng hít thở bên lập tức trở nên định nhưng thấy một tiếng kêu đau nào.

Tầm mắt dẫn đến lưng Ôn Nghiễn Thư.

Những vết thương cũ mới chằng chịt, mà giật .

“Ta” giơ cao cành liễu, định đánh lưng Ôn Nghiễn Thư.

Ta cố hết sức dừng động tác nhưng vô ích.

Lại thêm hai tiếng roi giòn giã.

“Ta” ném cành liễu sang một bên, dường như cuối cùng cũng hả giận.

“Con tiện nhân Ôn Nghiễn Thiệu ? Đi ?”

Ôn Nghiễn Thư bò đất, giọng nhỏ nhẹ truyền đến từ bên .

“Hôm nay thời tiết , từ sáng sớm Thiệu Nhi giặt quần áo cho tiểu nương ạ.”

“Hừ, nó trốn đấy.”

“Ta” hừ lạnh một tiếng, đá vai Ôn Nghiễn Thư.

“Được , cút . Đợi Ôn Nghiễn Thiệu về thì dẫn nó đến gặp .”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8