Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Lương Sử: Mạnh Ngọc
Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-10 12:32:15 | Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ông im lặng một lúc, hỏi: “Tướng quân là thiên mệnh, ân sư của ngài là đại hiền đương thời, tìm giải đáp thắc mắc?”

 

Ta thấy sắc mặt ông xanh xao, lẽ đến giới hạn của ông trong hai ngày .

 

Ta rót rượu miệng, đây là rượu lấy từ tửu quán ở Tây thị, hương vị quá ngon, nhưng đường hành quân gian nan, vật tư thiếu thốn, thể uống rượu như là hiếm , còn gì để kén chọn?

 

Ta hỏi: “Các quan văn võ triều đình đây đều là kẻ ăn , ở trong đó, hẳn là rõ nội tình. Ta hiểu, một cương trực như , thể đảm nhận chức Đại Lý Tự khanh mà hại?”

 

Triều đình thối nát, sáng suốt là đáng c.h.ế.t nhất.

 

Phùng Thanh ngờ hỏi vấn đề , nở nụ , chỉ là nụ mang theo sự bất lực và gượng gạo: “Hoàng đế vô đạo, quần thần gian nịnh, họ cần một cái bia đỡ, để trấn an dân chúng, để thống lĩnh lòng dân, cho trời đất tăm tối một tia sáng.”

 

Thật đáng thương cho ông, tuy hiểu rõ lý lẽ, nhưng cũng thoát .

 

Ta trầm ngâm: “Họ căm ghét , nhưng cũng thể thiếu , chỉ vì dòng chảy tín nhiệm trong lòng dân mạnh mẽ, khiến họ sợ hãi?”

 

Phùng Thanh đáp: “ . Trước đây, từng vì dân chúng mà đánh một công tử thế gia kiêu ngạo ngay giữa phố. Thế gia trừng phạt , nhưng dân chúng bảo vệ . Khi rời nhiệm sở, dân chúng mang đến ô vạn dân* để tiễn .”

 

*Ô vạn dân: Khi một quan chức dân chúng yêu mến và kính trọng vì những đóng góp và sự công bằng của họ, dân chúng sẽ góp tiền và công sức để một chiếc ô lớn, và trao tặng cho đó như một biểu tượng của lòng ơn và sự kính trọng.

 

Ân sư bảo Đại Lý Tự nhậm chức, dân chúng tranh vui mừng, vì cuộc sống của họ sẽ hơn, họ cuối cùng cũng một vị quan thanh liêm, họ còn chịu cảnh áp bức mà kêu trời thấu, hỏi đất . Dân chúng đối đãi chân tình như , c.h.ế.t vạn cũng thể phụ lòng.

 

Sau khi thành, từng khắp nơi.

 

Một bà lão mù kéo tay , : “Tướng quân, ngài hãy thả Phùng lang quân, ông là một .”

 

Thợ rèn với : “Nếu Phùng lang quân giúp đỡ, con gái của tiểu nhân con cháu thế gia cướp , sống c.h.ế.t . Tướng quân hãy lấy mạng của tiểu nhân, thả Phùng lang quân !”

 

Cô nương giặt quần áo với : “Tướng quân, nếu Phùng lang quân, nô tỳ bọn lưu manh bắt nạt mà nhảy sông tự vẫn . Xin tướng quân hãy tha cho Phùng lang quân!”

 

Người phụ nữ góa bụa bế con với : “Tướng quân, chính Phùng lang quân giúp con lấy gia sản chiếm đoạt, Phùng lang quân là một !”

 

Ông chủ bán đậu hủ : “Tướng quân, đây vì thu dọn hàng trễ mà cản đường thế gia, nếu Phùng lang quân, c.h.ế.t vó ngựa của họ .”

 

Ta thấy vẻ mặt ngạc nhiên của Phùng Thanh, mới rơi lệ. Ta giơ tay lau nước mắt, với Phùng Thanh: “Tiên sinh nếu quan, thì hãy rời !”

 

Thấy ông im lặng, tiếp: “Trước đây tin triều đình như , hôm nay gặp mới thế gian còn ánh sáng. Như lời , Mạnh Ngọc tuy là loạn thần nhưng tặc tử, g.i.ế.c , nay nỡ g.i.ế.c . Đã như , nên rời , đoàn tụ cùng phu nhân.”

 

Phùng Thanh mỉm , với : “Tướng quân cao nghĩa, nhưng Phùng mỗ tự lượng sức, nguyện cùng Đại Dận tồn vong.”

 

Ta dậy, chất vấn ông: “Tiên sinh trung thành với Đại Dận trung thành với vạn dân?”

 

Phùng Thanh hỏi : “Có gì khác biệt?”

 

Ta : “Quận thủ họ Hà trung thành với Đại Dận, ngày thành vỡ, cả nhà tuẫn quốc, c.h.ế.t một cách bình thản, oán trách, kính trọng ông . Tiên sinh c.h.ế.t để báo quốc, nhưng vì thi hành chính sách nhân từ, quân kỷ nghiêm minh, khiến phu nhân đối đãi với bằng lễ nghĩa, hôm nay đàm đạo lâu như , rõ ràng trung thành với vạn dân.”

 

“Đã như , Mạnh gia cai quản thiên hạ gì khác biệt so với Lý gia cai quản thiên hạ? Tiên sinh quan, xem thử Mạnh gia những biện pháp lợi ích cho vạn dân , cũng hơn là c.h.ế.t oan trong ngục, để nuối tiếc.”

 

Phùng Thanh , ánh mắt lạ lùng: “Phùng mỗ gì đáng giá, mà khiến tướng quân đối đãi như ?”

 

Phải, trướng phụ bao nhiêu tài giỏi, bận tâm đến một Phùng Thanh?

 

Ta với ông: “Tiên sinh, cũng từng chèn ép.”

 

Đích trưởng nữ nhà Bác Viễn Hầu, là một nữ tử gây chấn động thế gian và đời kinh sợ.

 

Ta bái đại hiền đương thời sư phụ, học tập cung mã, đao thương. Ta cải nam trang, ưa thích đấu tranh và tính tình nham hiểm, tàn bạo như lang sói.

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8