Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Lương Sử: Mạnh Ngọc
Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-03-10 12:32:22 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm khuya, lên thành lầu, doanh trại quân Nhu Nhiên rộn ràng tiếng , mùi rượu thịt truyền đến, khổ sở suy nghĩ kế sách phá địch.

 

Vốn dĩ dựa nghỉ ngơi dưỡng sức để kiệt quệ Nhu Nhiên, nhưng ngờ Nhu Nhiên vận chuyển lương thảo từ đến, dồi dào như , thế trận công thủ đổi.

 

Ngày thứ hai, Nhu Nhiên phát động tấn công.

 

Ta từ tốn chỉ huy quân lính chống địch, lòng khỏi đau buồn.

 

Chẳng lẽ ông trời thật sự c.h.ế.t ?

 

Lương thảo trong thành chỉ đủ cầm cự ba ngày.

 

Binh lính đói đến xanh xao, một cơ thể bắt đầu phù thũng*.

 

*Phù thũng: là một thuật ngữ y học, nghĩa là tình trạng sưng phù, thường do sự tích tụ chất lỏng trong mô cơ thể. Trong ngữ cảnh của câu chuyện, “phù thũng” ám chỉ tình trạng sức khỏe suy yếu nghiêm trọng của binh lính do đói kém và điều kiện sống khắc nghiệt.

 

Với những binh lính như , thể chống giặc ngoại xâm?

 

Nhu Nhiên dù đẩy lui, nhưng cũng tổn thất nặng nề.

 

Ba vạn đại quân mang đến, giờ chỉ còn hơn một vạn.

 

Ta dựa tường thành xuống, dùng lửa hơ nóng d.a.o găm, moi mũi tên cắm bắp chân. Máu me đầm đìa, nhưng mặt biến sắc.

 

Một lính bên cạnh hỏi : “Tướng quân, đau ?”

 

Ta đáp: “Một chút cũng đau.”

 

Người lính đó trẻ, chừng tuổi tứ của , hỏi : “Tướng quân, các đều ngài là công chúa, ở hoàng thành hưởng phúc, đến đây chịu khổ?”

 

Ta sờ trán , nóng, : “Vì dân chúng ở đây Nhu Nhiên ức hiếp, Đại Dận lo cho họ, Đại Lương lo, hoàng thượng bảo đến cứu họ.”

 

Vị lính trẻ lộ hàm răng trắng, mắt sáng rỡ: “Tướng quân là , hơn mấy tên quan c.h.ó nhiều.”

 

Hắn : “Tướng quân, chúng thắng , sẽ cần đánh trận nữa?”

 

Ta : “Phải, cần đánh trận nữa. Ngươi học, sẽ lo cho ngươi học; ruộng, sẽ mua cho ngươi mấy chục mẫu ruộng; buôn bán, sẽ cho ngươi vốn liếng; quan, sẽ dẫn ngươi quan, để phụ mẫu ngươi vui lòng, trở thành ông bà thái gia.”

 

Vị lính trẻ : “Tướng quân, phụ mẫu đều c.h.ế.t cả , c.h.ế.t vì đói.”

 

Vị lính : “Tướng quân, về nhà ruộng, lấy vợ, sinh con để nó theo tướng quân.”

 

Vị lính tiếp tục : “Tướng quân, chúng mau giành thắng lợi.”

 

Giọng tràn đầy hy vọng, vui sướng và khát vọng. Tướng quân sẽ dẫn dắt họ đến chiến thắng, thể về nhà, dùng tiền lương tích góp mua vài mẫu ruộng, xây nhà, mua vài con bò, cưới một một hiền thê. Giọng trong gió dần dần yếu , cho đến khi biến mất.

 

Đêm , gió bắc thổi cát vàng bay tới, vang vọng tiếng ca múa của Nhu Nhiên.

 

Ta lệnh cho kéo xác vị lính trẻ xuống, lau mặt, tay đầy bùn đất và nước mắt.

 

Ba ngày , lương thảo cạn kiệt, lòng như tro tàn, còn hy vọng, lệnh cho thu dọn cung tên và ngựa, chỉnh đốn quân trang, buổi trưa xuất quân, quyết chiến cuối.

 

Ai cũng rằng, , chúng sẽ trở về.

 

Ta lệnh cho những binh sĩ gia đình thư về nhà, chuẩn tinh thần cho trận chiến cuối cùng.

 

ngay lúc , tiếng vó ngựa vang lên, rung chuyển mặt đất.

 

Trinh sát lăn lộn chạy doanh trại, giọng run rẩy : “Tướng quân, lương thực đến , nhiều lương thực, tướng quân, nhiều lương thực.”

 

Ta kinh ngạc, bước ngoài xem, doanh trại là từng xe từng xe lương thảo, kéo dài đến tận xa, thấy điểm dừng.

 

Dẫn đầu là một nam tử tròn trịa, rắn chắc, da đen nhẻm, mặc áo lụa, lộ hàm răng trắng: “Tiểu sư , sư đến cứu ngươi đây.”

 

Hắn là con trai trưởng của ân sư , Mai Công – Mai Chấp Phong.

 

Gia đình Mai Công nổi tiếng về thi thư, lấy việc dạy học gốc, Mai Công là đại nho đương thời, càng sống cuộc sống thanh đạm, an bần lạc đạo. con trai trưởng của ông, Mai Chấp Phong, trái ngược với tên gọi thanh nhã của , thích xa hoa hưởng lạc, yêu thích việc kinh doanh, ghét sách. Mai Công đánh gãy ba cây roi mây, cũng thể đổi ý định của . Sau đó từ mà biệt, rời nhà kinh doanh, nếu can ngăn, Mai Công suýt nữa xóa tên khỏi gia tộc.

 

Ta tự nhiên khuyên can, Mai Chấp Phong năm đó trong lòng u uất, thường tìm tâm sự, đó bày kế cho rời khỏi nhà, còn cho lộ phí và vốn liếng. Nhiều năm trôi qua, bôn ba ngoài chiến trường, ít khi quan tâm đến tin tức của , ngờ khi lâm nguy, đến cứu .

 

Mai Chấp Phong chỉ huy phân phát lương thảo, trong lều trại kể những chuyện qua.

 

Mai Chấp Phong kể rằng buôn ở Tây Bắc, thấy quân đội hộ tống những xe lương thảo, trời lạnh sắp mưa, nhưng lương thảo che chắn, tốc độ hành quân chậm, liền điều bất thường. Hắn tuy ở triều đình, nhưng phụ nổi tiếng khắp nơi, liền sai về kinh thành dò hỏi, rằng những phái thúc giục lương thảo đều giữ , tấu sớ trình lên. Mai công dâng sớ trách cứ, dùng bộ gia sản để mua lương thảo cứu khỏi nước lửa.

 

Lòng khỏi kinh ngạc, cúi chào Mai Chấp Phong một lễ, : “Ân đức của sư , Mạnh Ngọc suốt đời quên.”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8