Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Lương Sử: Mạnh Ngọc
Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-03-10 12:32:23 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mai Chấp Phong lém lỉnh: “Không cần , chỉ mong là công chúa nước Tần thể che chở bọn , buôn bán thuận lợi.”

 

Phụ đăng cơ ngày thứ mười, truy phong mẫu Đức Minh Hoàng Hậu, phong kế mẫu Tiêu thị Hoàng Hậu, phong trưởng Thái tử, còn phong công chúa nước Tần, hưởng lộc ba ngàn mẫu đất.

 

Chỉ là lúc đó bôn ba đường, thể về kinh nhận sắc phong.

 

tính cách thực dụng của thương nhân nhưng cũng sự tinh thông của thương nhân.

 

Ta là đích trưởng nữ của đương kim hoàng thượng, lập nhiều công lao, đang chống ngoại xâm, ai dám ngăn cản lương thảo của ?

 

Người chuyện , hoặc là thể tra , hoặc là dám .

 

Ta dám nghĩ nhiều, chỉ hứa với sư rằng, chừng nào còn, sẽ bảo vệ chừng .

 

yên tâm, đùa với : “Lần cùng ngươi hồi kinh, nếu gặp phụ , mong điện hạ cứu một phen.”

 

Ta : “Đương nhiên , nay tán gia bại sản, cũng là vì quốc vì dân. Đợi tấu lên hoàng thượng, nhất định phong ngươi hoàng thương*, chừng còn ban cho tước vị.”

 

*Hoàng thương: một danh hiệu dùng để chỉ những thương nhân triều đình hoặc hoàng đế công nhận và bảo trợ. Đây là những thương nhân đặc quyền và thường giao nhiệm vụ cung cấp hàng hóa, lương thực, hoặc dịch vụ cho hoàng cung và triều đình.

 

lớn, thẫn thờ: “Chỉ là cửa ải khó qua quá!”

 

Ta cũng im lặng, đó dậy: “Sư cứ , tuần tra quân doanh một lát.”

 

Quân lương thảo, tình thế lập tức xoay chuyển.

 

Binh lính ăn uống no đủ, quét sạch vẻ ủ rũ, cùng Hứa Tín Chi nhiều bàn bạc, nghiên cứu chiến thuật đánh bại địch, chia quân hai đường, để rửa hận lập công.

 

Nhu Nhiên quân nay đầy đủ lương thảo, nhiều phái tới khiêu khích, Hứa Tín Chi đều cho án binh bất động. Nhân lúc Nhu Nhiên lơ là, phái những đội quân nhỏ quấy rối quân địch.

 

Nhu Nhiên mừng rỡ, tưởng rằng quân đường cùng, quyết chiến một trận sống mái, lập tức sắp xếp binh lính công thành.

 

Hứa Tín Chi quả là học trò của phụ , mỗi bước đều phong thái đại tướng, dù cố ý kéo dài thời gian, nhưng cũng khiến địch tổn thất nặng nề. Đến khi chủ tướng Nhu Nhiên nhận điều , dẫn quân tiến thẳng triều đình Nhu Nhiên, bắt sống Khả Hãn, thê của và các hoàng quốc thích.

 

Chủ soái Nhu Nhiên quyết định bỏ Yên Sơn Quan, dẫn quân về phòng thủ, nhưng Hứa Tín Chi thiêu hủy bộ lương thảo.

 

Ta dẫn kỵ binh truy đuổi suốt tám ngày đêm, khiến lâm đường cùng.

 

Nhu Nhiên thể tiếp viện, lương thảo quân địch cũng thiêu hủy, chủ soái còn hy vọng, ngửa mặt lên trời thét dài, giống như Tây Sở Bá Vương tự sát ở Ô Giang*.

 

* Tây Sở Bá Vương tự sát ở Ô Giang: ây Sở Bá Vương, tên thật là Hạng Vũ, là một trong những tướng lĩnh và chiến lược gia nổi tiếng trong lịch sử Trung Quốc, sống cuối thời Tần và đầu thời Hán. Trong ‘sử ký Hạng Vũ’ thuật cái c.h.ế.t của Hạng Vũ ở sông Ô Giang.

 

Trên chiến xa của trói chặt các hoàng quốc thích của Nhu Nhiên, những hán tử dũng mãnh cưỡi ngựa, mắt giận dữ trừng trừng.

 

Công tâm là mấu chốt, Hứa Tín Chi mưu lược thâm sâu, đều dùng cả đây.

 

Hắn chỉ , điên cuồng: “Tiểu nữ tử, kính trọng phụ ngươi là hùng, nhưng ngờ cũng thua gì ông .”

 

Nếu là khác, nhất định sẽ khuyên một lời, nhưng , xâm phạm cửa ải của , sỉ nhục quốc thể, cướp đoạt tài sản của con dân , tha cho .

 

Như thấu ý , : “Hôm nay cả Đại Hãn và của đều ngươi bắt, trói chiến xa như trâu bò, chịu nhục , cùng ngươi, một nữ nhi trẻ tuổi quyết đấu một trận xem thể thắng ?”

 

Ta mỉm với Khả Hãn: “Đại Hãn, cũng thắng tướng quân của ngươi thắng đây?”

 

Khả Hãn nghiến răng, lời nào.

 

Có chút khí chất.

 

Ta thúc ngựa tiến lên, trong tay là cây thương Xích Viêm mà phụ tặng.

 

Hắn cây thương với vẻ mặt hoài niệm: “Ta thấy cây thương , nó từng lấy đầu tướng quân của .”

 

Ta : “Nếu nó lấy đầu của ngươi, cũng coi như một kết thúc .”

 

Hắn giận dữ hét lên: “Đến đây!”

 

Ta vung thương quét ngang, tránh trong gang tấc, lưỡi đao dài trong tay va chạm với cây thương của , chấn động đến mức tay tê rần.

 

cũng kích thích ý chí chiến đấu của .

 

Hứa Tín Chi và Mai Chấp Phong đối diện, nhấm nháp hạt dưa, Hứa Tín Chi hỏi: “Ngươi đoán ai thắng?”

 

Mai Chấp Phong đáp: “Tiểu sư nhà .”

 

Hứa Tín Chi : “Người đó là một lão tướng, đánh trận hơn hai ba mươi năm so với điện hạ đấy.”

 

Mai Chấp Phong : “Sư từng gặp bao nhiêu quỷ thần, mười bốn tuổi thể đánh bại Thái tử, hạ gục bay khỏi ngựa.”

 

Hứa Tín Chi thốt lên: “Khó trách…!”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8