Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Vô Thường
Chapter 19

Cập nhật lúc: 2026-03-10 16:02:12 | Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7poKajZ2Ef



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

19.

Vừa dứt lời, Hoàng thượng xuất hiện, mặt toát lên vẻ vô cảm.

Liên phi vội vàng lấy tay che , nhưng mùi hôi thối xộc mũi vẫn khiến Hoàng thượng cảm thấy ghê tởm. Khi thấy chân của Liên phi, Hoàng thượng kinh hãi, chán ghét : Liên phi, đây là cái gì…”

Liên Phi vội vàng dùng vạt váy che , nhưng giờ đây nó thấm đẫm mủ và m.á.u màu nâu vàng.

– “Thanh Di, ngươi thật khiến trẫm quá thất vọng. Khoảng thời gian , ngươi cứ an phận ở trong Tuyết Liên Cung .”

Nói xong, Hoàng thượng thèm để ý đến Liên Phi đang kêu gào thảm thiết, liền xoay rời .

Cánh cửa Tuyết Liên Cung đóng chặt, trong sân vắng tanh; hướng gió trong cung đổi nhanh, đều Liên phi từng kiêu ngạo còn sủng ái.

– “Vĩnh Sương, ngươi hãy cho bổn cung , Bệ hạ ghét bổn cung ? Bổn cung còn thể lấy trái tim của Bệ hạ ?”

Liên phi giờ đây như hóa điên, ánh mắt vô cùng hung dữ, liều mạng nắm lấy tay .

Ta bình tĩnh đẩy Liên phi , mỉm một cách chế giễu: “Hoàng thượng ghét nương nương chỉ vì đôi chân của , mà là vì nương nương dùng thủ đoạn, sẵn sàng hi sinh m.á.u thịt của để sủng ái. đừng quên, Tam công chúa cho dù như thế nào thì vẫn mãi là đích công chúa của Hoàng thượng.”

Liên Phi nheo mắt : “Ngươi là ai? Là ngươi! Là ngươi, tiện tì, khiến bổn cung thành nông nỗi , chờ bổn cung khỏe , nhất định sẽ g.i.ế.c ngươi!”

Ta khúc khích, xuống bàn chân loét của Liên Phi: “Chỉ sợ chân của khỏi ! Có lẽ nương nương , nhưng nương c.h.ế.t tay ngươi!”

– “Ta đoán là ngươi nhớ bà là ai. Dù thì ngươi cũng g.i.ế.c quá nhiều ! Ngươi ? Nương là duy nhất của đời, nhưng bà ngươi hãm hại đến mức t.h.i t.h.ể còn nguyên vẹn.”

– “Tiêu Thanh Di, ngươi thật đáng chết!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8