Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Bồ Đề Tuyết
Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-11 02:47:06 | Lượt xem: 4

Gả Quốc Sư phủ, ngày bái đường thành đó.

Ôn Cảnh Tu xuất hiện.

Khách đường trắng toát một màu, thắp hương đàn kính Phật, lạnh lẽo như hầm băng.

Giữa mùa đông lạnh giá, là lạnh, là vì lý do nào khác, tay vịn cửa, thể khẽ run.

“Không tân lang, bái đường?” Ta nhíu mày, cẩn thận hỏi.

Ta Ôn Cảnh Tu cưới , xem là nỗi nhục.

Ngày đại hôn, ngay cả giả vờ cũng lười, ngay cả một con gà trống thế bái đường thành cũng tìm.

Trên ghế chỉ đặt một bộ cà sa màu trắng.

Mụ quản gia trong phủ nóng nảy, bĩu môi : “Còn nhiều chuyện nữa, gả Quốc Sư phủ coi như là phúc phận của ngươi , Quốc Sư để một bộ y phục ở đó ?”

“Gặp y phục như gặp Quốc Sư, ngươi bái đường thành với y phục là .” Bà nóng nảy phẩy tay, “Đều như , Quốc Sư sẽ gặp ngươi.”

Ngoài cửa truyền đến tiếng nhạo của hạ nhân.

“Không hổ, câu dẫn Phật tử!”

“Phật tử thanh tâm quả dục, cưới nàng chỉ là vì danh tiếng của nàng mà thôi.”

“Vào Quốc Sư phủ, cũng chỉ là sống như quả phụ.”

Nhị tỷ đưa lấy chồng, thấy run rẩy, tức giận kéo tay : “Tiểu theo trở về, bọn họ là Phật tử Quốc Sư gì đó, chúng lấy chồng nữa.”

Ta và Phật tử qua đêm hoang đường, hỏng chuyện tu hành của Ôn Cảnh Tu, ồn ào đến nỗi cả thành đều .

Ngày đại hôn, kiệu hoa trở con đường cũ, cũng mất mặt cha .

Ta sai một , thể để họ hổ thêm nữa.

Nén nỗi chua xót trong mắt, giọt nước mắt nóng hổi, kiên quyết : “Nhị tỷ, tìm , là Phật tử, từ bi vị tha, tâm niệm chúng sinh… nhất định sẽ cho một chút thể diện.”

Sự thật chứng minh sai.

Thất tình lục dục của giao cho phật châu.

Từ bi dịu dàng dành cho chúng sinh.

Dành cho chỉ sự vô tình lạnh lùng hơn cả gió tuyết.

Ta quỳ bên ngoài Tháp Phật cạnh nước, đỉnh đầu gió lạnh như d.a.o cắt, cầu xin : “Đại nhân, hôm nay là ngày vui thành hôn của chúng .”

“Ta gả Quốc Sư phủ, sẽ an phận thủ thường, đòi hỏi gì.”

“Đại nhân cho thể diện, ngoài chỉ cần một lát, bái đường thành với !”

Trong Tháp Phật trống vắng, phủ tuyết trắng, cao thể với tới.

Nước mắt nhòe mặt, lạnh đến mức mặt đỏ bừng đau rát.

Ta dập đầu cầu xin , lượt, nền tuyết trắng thêm một mảng đỏ chói mắt.

Người bên trong, từ đầu đến cuối một chút âm thanh nào truyền .

Trái tim như khoét một mảng đau đớn.

Ta còn thể diện nữa cũng .

Nhị tỷ vẫn lấy chồng, thể để nàng hổ, nhà chồng coi thường vì chuyện của .

Ta dậy, Tháp Phật, hộ vệ canh giữ chặn .

“Người sống một đời, Phật tử gặp ngươi, tiểu thư nhà họ Thẩm còn giữ chút thể diện cho ?”

“Ép dưa ngọt, tiểu thư nhà họ Thẩm cảm thấy hổ ?”

“Nữ tử đời đều hổ phá giới của Phật tử, tranh gả Quốc Sư phủ, Phật tử đại nhân cũng cưới hết .”

Sắc mặt của , lẽ còn xanh xao hơn cả tuyết.

Loạng choạng lùi về một bước, ngẩng đầu bầu trời tuyết rơi, mới nuốt nỗi nghẹn ngào trong cổ họng.

Dưa hái xanh ngọt… Ta cũng nữa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8