Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Bồ Đề Tuyết
Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-03-11 02:47:22 | Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Rất nhanh, Ôn Cảnh Tu sẽ như ý nguyện.

Viết xong chữ cuối cùng của tờ hưu thư, ám vệ bên cạnh Tề công tử xuất hiện.

“Làm phiền Thẩm y nữ theo một chuyến, chủ tử bệnh nặng, chỉ nàng mới thể giải độc cho !”

Hắn dẫn đến bức tường đỏ ngói xanh, đột nhiên dừng bước.

“Đây là Đông Cung?!”

, chủ tử đang ở bên trong, y nữ hãy theo .”

Hắn họ Tề, Tề là quốc tính.

Thái tử đương triều hơn hai mươi tuổi, tên là Tề Duật, sớm nên nghĩ . Hắn còn một , là Lam Ngọc công chúa sủng ái trong triều.

Hắn ngốc, quả nhiên sai!

Ta tưởng chỉ là công tử nhà giàu, ngờ là Thái tử đương triều.

Hắn thiếu tiền, cái gì cũng thiếu.

Ta khổ một tiếng, ân tình càng khó trả hơn.

Ám vệ dẫn Đông Cung.

Sau tấm rèm châu, thấy Tề Duật sắc mặt xanh tím, hôn mê bất tỉnh.

Hắn quả thực là trúng độc, tính thời gian, lẽ là lúc ở Quốc Sư phủ thích khách truy sát trúng độc, bây giờ độc tố phát tác.

Tình hình mắt, cho dù là thần tiên cũng khó cứu.

Ta nắm chặt lấy màn giường, kỳ thực chỉ cần uống m.á.u của , là thể giải độc trong cơ thể, sẽ đến mức ngày càng tích tụ, đến hôm nay độc phát hôn mê.

Hắn những uống, còn nữ hài tử nên bảo vệ, đừng thương.

Ta l.i.ế.m liếm môi khô khốc, giọng run rẩy: “Hắn… Ta e là cứu .”

“Các ngươi mời ngự y, lẽ còn cách.”

Ám vệ lắc đầu: “Ngự y xem qua , đời thể cứu Thái tử, chỉ dược nhân. Máu của dược nhân thể giải độc, cường , bản dược nhân chính là dẫn thuốc nhất.”

“Thẩm cô nương, cầu xin cô nương cứu chủ tử! Thiên hạ thể chủ, chỉ cần chủ tử tỉnh , thuộc hạ nguyện ý bồi thường cho Thẩm cô nương ngàn vàng.”

Ta lắc đầu: “Ta cần bồi thường.”

Quay đầu sắc mặt xanh tím của Tề Duật, tìm cách giải độc, thể chờ đến bình minh.

Ta đúng là ngốc…

Người đối xử với , luôn báo đáp , cho dù hy vọng.

Chỉ cần còn sống là .

Ta dặn dò ám vệ: “Chuyện nhất định giấu kín, đừng để Thái tử .”

Sau khi ám vệ rời , chủ động cởi từng lớp y phục…

Lúc rời sáng sớm, Đông Cung dọn dẹp sạch sẽ, Tề Duật cũng lau chùi sạch sẽ, tỉnh cũng sẽ phát hiện điều gì khác thường.

Một phần độc tố, dẫn cơ thể .

Ta từ chối ý của ám vệ đưa về, vịn tường cung, gắng gượng trở về Quốc Sư phủ.

Công chúa Đại Mạc đến kinh thành.

Người đầu tiên gặp là Ôn Cảnh Tu, nơi đến đầu tiên là Quốc Sư phủ.

Ngoài vườn hoa trọng binh canh giữ, bên trong truyền đến tiếng vui vẻ, trong trẻo lanh lảnh của nữ tử.

Ta còn thấy giọng thanh lãnh nhưng ôn hòa của Ôn Cảnh Tu, kiên nhẫn giới thiệu với nàng .

những thứ đều liên quan đến nữa…

Ta để tâm, cho nên sẽ đau nữa.

Ta hôn mê ba ngày, mới dần dần hóa giải độc tố trong cơ thể.

Tỉnh , ám vệ đang canh giữ bên giường .

Thấy mở mắt , sáng mắt lên: “Thẩm cô nương chứ? Thái tử vẫn khỏi hẳn, vẫn giống như cô nương thường xuyên hôn mê, cần một tháng thời gian, mới thể loại bỏ độc tố trong cơ thể.”

“Làm phiền Thẩm cô nương nhẫn nhịn thêm một chút.” Hắn bịch một tiếng, quỳ thẳng mặt .

Viên gạch đầu gối, quỳ đến nứt .

“Thái tử phát hiện ?” Ta khàn giọng hỏi.

Ám vệ : “Thẩm cô nương yên tâm, thuộc hạ tự ý điểm mê hương, cho dù Thái tử cảm giác, cũng chỉ coi là một giấc mơ.”

Là một giấc mơ thì .

Ta bởi vì da thịt gần gũi, mà trở thành gánh nặng khác hận thể vứt bỏ.

Trong một tháng, thường xuyên Đông Cung, thể suy yếu đến cực điểm.

Bước chân lảo đảo trở về Quốc Sư phủ, may gặp Ôn Cảnh Tu đang cùng công chúa Đại Mạc dạo.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8