Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Cần Gì Phải Lưu Luyến Một Gương Mặt
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-11 03:09:15 | Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

24.

Vài ngày trôi qua, tối Chủ nhật, Giang Nhung mặc thường phục đến chỗ , còn mang cả quả sơn .

 

Nhìn thấy qua mắt mèo, ngạc nhiên, bởi vì giờ từng đến chỗ ở của .

 

mở cửa, vẻ bất đắc dĩ của , “Bà nội bảo mang quả sơn đến cho em.”

 

từng đến nhà , đây là sơn trồng trong sân nhà bà nội Giang Nhung, ngọt nhiều chua ít, thích ăn.

 

mời phòng khách, nhớ chuyện mấy hôm hỏi , “Không em bảo đừng với bố ?”

 

Giang Nhung , “Em thì ?”

 

bóc một quả sơn nhét miệng, : “Em ly hôn với Lục Khiêm ?”

 

nhướn mày, “Bố em với ?”

 

“Ừ.”

 

thở dài, “Hai đúng là giấu điều gì nha.”

 

Anh , “Ly hôn tổ chức lễ ăn mừng ? Lần đến dự đám cưới của em, thật tiếc, ly hôn thể bù .”

 

“……”

 

Không ngờ hề trách tùy hứng.

 

, bóc một quả sơn nhét miệng, “Nói đến đây mới nhớ, tặng quà cưới cho em, cũng tiền mừng, hừ, đám cưới của em cũng .”

 

Anh khẽ, “Anh đoán sẽ sống cô đơn cả đời , lãng phí tiền mừng chứ. Sau cũng nhận .”

 

“……” nuốt quả sơn , , “Ý gì ? Sao đoán cô đơn?”

 

Anh , trong ánh mắt mang ý sâu sắc, “Bọn cái nghề , ai cưới chứ.”

 

tức giận đập bàn, “Cảnh sát phòng chống m  a   t  ú  y thì ! Nhìn thầy của xem, con cái đủ cả, gia đình hạnh phúc, tấm gương mắt sáng bừng như , bi quan thế!”

 

Anh gì, chỉ .

 

định thêm gì đó thì chuông cửa vang lên, vì Giang Nhung thể bảo vệ , nên thèm qua mắt mèo nữa mà mở cửa luôn.

 

Là Lục Khiêm.

 

25.

Trên tay cầm một hộp quà tỉ mỉ, ngạc nhiên, “Sao đến đây?”

 

Anh , đưa hộp quà mặt , “Mang cho em chút sơn tươi từ nước ngoài về, em thích ăn mà.”

 

“……” Hôm nay là ngày lễ sơn ?

 

lắc đầu, “ thích ăn sơn nội địa. Cũng đang ăn , giữ cho .”

 

Anh ngập ngừng đặt chiếc hộp xuống, một lúc , với , “Vài ngày nữa là sinh nhật . Bà gặp em, hy vọng em thể đến… lúc đó đến đón em ?”

 

thẳng thắn từ chối, “ gặp .”

 

Anh cứng đờ, lẽ ngờ từ chối trực tiếp như .

 

dịu giọng, giải thích với , “Vì chuyện của chúng , nên cũng gặp gia đình nữa. Sau cũng sẽ đến nhà nữa, cũng đừng đến đây tìm nữa, giao tình của trưởng bối là giao tình của trưởng bối, còn chúng , cũng đừng dây dưa với nữa, kết thúc ở đây cho cả hai.”

 

Gương mặt cứng đờ của Lục Khiêm dần tan rã, lo lắng với : “Du Nhiên, xin , những năm qua, nhận tình cảm của em dành cho … mấy ngày nay suy nghĩ nhiều, hối hận, hối hận vì đề nghị kết hôn tùy tiện, hối hận vì sự ngu ngốc của tổn thương em…”

 

“Du Nhiên, đối với , em còn hơn cả tình yêu, là trong gia đình.”

 

Anh tiến lên một bước, nắm lấy tay áo , giọng vẻ lo lắng và buồn bã, ,”Mấy ngày phát hiện, em chặn tất cả các phương thức liên lạc của … Du Nhiên, em đừng những lời kết thúc nữa, đừng sợ nữa, ?”

 

hiểu, buồn như là vì mất bạn lâu năm là ?

 

Chia tay chặn thì để gì? Chẳng lẽ như , thi thoảng nhắn tin hỏi han ?

 

nghĩ nhiều, cuối cùng, “Anh tùy tiện đề nghị kết hôn, cũng đồng ý một cách tùy tiện, chúng ai với ai, đừng xin nữa…”

 

Anh nở một nụ , cẩn thận hỏi , “Vậy chúng thể trở như ?”

 

Trong đầu bất chợt hiện lên những năm tháng, những khoảnh khắc từng khiến rung động. Những khoảnh khắc đẽ chìm đắm suốt bao năm qua.

 

thật , hào quang của những khoảnh khắc đó phai nhạt từ lâu, trở thành hùng của khác. Còn , chỉ khi kết thúc với , mới tư cách yêu khác.

 

từ từ rút tay áo khỏi tay , bình tĩnh , “Lục Khiêm, thể bạn với nữa, xin .”

 

26.

Khi sắp đóng cửa, Lục Khiêm bất ngờ dùng tay chặn cánh cửa, ánh mắt về phía lưng , lạnh lùng , “Anh là ai?”

 

Hóa là Giang Nhung, lưng từ lúc nào.

 

Giang Nhung cầm trong tay một quả sơn trong tay, đưa cho một cách tự nhiên, “Bạn của Du Du.”

 

Lục Khiêm dừng một chút, đó , “Du Nhiên, từng thấy , em quen lâu ?”

 

Giang Nhung tỏ vẻ ngạc nhiên, “Vị , rằng Du Du của chúng là loại con gái tùy tiện dẫn đàn ông mới quen về nhà ?”

 

“……”

 

Giọng điệu của Giang Nhung thiện, chỉ điều lời kỳ quái, “Anh lo thừa , chúng quen nhiều năm .” Giọng của như thể còn gì đó tiếc nuối.

 

“Du Nhiên, ý đó.” Lục Khiêm còn quan tâm đến Giang Nhung nữa, chỉ , “Em là bạn nhất của , đời , dù cắt đứt liên lạc với ai, cũng sẽ cắt đứt với em…”

 

Lục Khiêm nở một nụ lịch sự, “Hôm nay ngoài ở đây, … hôm khác đến tìm em nhé.”

 

…” chỉ mới một từ, Lục Khiêm lưng .

 

đóng cửa , thấy Giang Nhung khoanh tay dựa tường , nhẹ, “Trông vẻ hối hận.”

 

ừ một tiếng, đó cùng Giang Nhung phòng khách, đoán, “Chắc là tiếc tình bạn .”

 

Chúng bạn nhiều năm, nên khi chia tay tiếc thời gian đó, vì nên mới bạn với .

 

Giang Nhung thu nụ , “Nếu là hối hận vì tình yêu thì , em sẽ với chứ?”

 

nhẹ, “Không, em nghĩ phong cảnh phía sẽ tươi hơn nhiều.”

Đang , điện thoại bàn hiện một tin nhắn, vì đang bận ăn, nhờ Giang Nhung xem giúp.

 

Giang Nhung với ánh mắt sâu xa, đó bắt đầu từng chữ một, “Chị ơi, ngày mốt chị rảnh ?”

 

ngạc nhiên, “Em trai em hả? em trai em giờ chỉ gọi em là chị, chị ơi.”

 

Giang Nhung trả lời , “Là A Phỉ.”

 

nhớ , là bé hôm đó mời lên sân khấu hát.

 

“Lại một tin khác của Nam Nam,” Giang Nhung tiếp tục , “Cô : Lạc Lạc, giúp kiểm tra A Phỉ , em , hai trông xứng đôi, thể…”

 

“Hahaha.” ngượng ngùng, vội vàng ngắt lời , “Không cần nữa, cần nữa.”

 

Giang Nhung nhướng mày , “Đây là phong cảnh phía em ?”

 

vẫy tay, “Bạn em đùa với em thôi.”

 

“A Phỉ trông như thế nào?”

 

“Chỉ là một đứa trẻ, một em trai dễ thương.”

 

“Có ảnh ?”

 

“Chắc là trang cá nhân đấy, ?”

 

“Muốn xem thử nào xứng đôi với em.”

 

nheo mắt , “Hôm nay lạ nha, hôm nay tò mò ?”

 

Anh vài giây, đó nhẹ, “Nguyên nhân tò mò chỉ hai loại. Một là rảnh, hai là thích em, quan tâm đến em, em hy vọng là loại nào?”

 

thẳng lên, “Anh thích em?!”

 

Giang Nhung , “Nghĩ gì , tất nhiên là vì rảnh.”

 

“……”

 

ngẩn trong chốc lát, đó đuổi theo trêu Giang Nhung, “Không đúng đúng, thích em đúng ? Á , lúc em kết hôn chúc phúc, lúc em ly hôn thì ăn mừng, suốt mấy năm nay cũng bạn gái…”

 

Đây là tất cả những khả năng thể liệt kê .

 

Thực đang nhảm.

 

Bố của Giang Nhung qua đời sớm, trong nhà chỉ còn ông bà nội là , trở thành học trò của bố , với bố suốt ngày như hình với bóng.

 

Bố thương xót cho cảnh của Giang Nhung, thường đưa về nhà ăn cơm. Mẹ còn đặc biệt chuẩn cho Giang Nhung một gian phòng ngủ.

 

Những năm học đại học, vì gần nhà nên ở ký túc xá. Vậy nên, tối nào học về cũng thấy Giang Nhung.

 

Em trai cũng thích Giang Nhung, gọi còn nhiều hơn gọi là chị.

 

Sau khi đến tổng cục thăm bố, cũng sẽ mang một phần quà cho Giang Nhung.

 

Mặc dù thiết, nhưng và Giang Nhung quen đến nay bốn năm, vẫn luôn đối xử với như một bạn, gì quá đáng.

 

, bao giờ nghĩ rằng sẽ thích .

 

Huống hồ bây giờ từng kết hôn một , càng khả năng, nên mới dám những lời đùa vui .

 

Quả nhiên, Giang Nhung nghiêng ngả vì những lời tự luyến của , cuối cùng nhiều đến mức chút bực , đưa tay đ á n h vài phát, mới chịu dừng .

 

Qua lâu, thở dài, nhẹ đến mức rõ, “Du Du , em thẳng thắn thế , nếu thật sự thích em, thì đây?”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8