Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Án tử
6

Cập nhật lúc: 2026-03-11 03:19:12 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Hả?”

“Ngày đó phu quân , bản vất vả, nghĩ tới nghĩ lui, là vì thiên hạ định ? Nếu là thiên hạ nhất thống, phu quân thể đỉnh cao thì thể mệt mỏi .”

Ta vuốt ve thái dương một cách dịu dàng.

“Nhìn xem, phu quân vì quốc sự mà vất vả, tóc cũng bạc , cũng tiện tỳ Tống Bảo Bình hầu hạ như thế nào mà để phu quân tiều tụy như thế, hức hức…”

Ta , chửi ầm Tống Bảo Bình là đồ vô dụng.

Đàm Tam Khuyết thở dài, dịu dàng ôm lấy : “Vẫn là phu nhân săn sóc dịu dàng, để tâm đến . Chi bằng, phu nhân, nàng…”

Ta cảm giác khuyên về, lập tức vỗ bàn lên: “Chư vị, đều là cánh tay của bệ hạ, các ngươi chia sẻ nỗi lo lắng của bệ hạ, ngược còn bệ hạ điều động quân ngược sông. Tại như ?”

Cả đám tướng sĩ mắt mũi, mũi tâm, dám lời nào.

Họ khởi binh đánh .

là chủ mẫu của bọn họ!

“Sao phu nhân ?” Đàm Tam Khuyết hỏi.

“Thiên hạ còn định, bắc Yên Vân, tây Thục Xuyên. Ta sẽ dẫn Kinh Châu, vì phu quân thu phục Thục Xuyên. Phu quân dẫn binh Bắc phạt, hạ Đại Liêu, thì thiên hạ thể bình định.”

Đàm Tam Khuyết còn gì để với , đàm luận về đại thế thiên hạ, vẫn nguyện ý .

Hai chúng ăn cơm uống rượu, đàm luận chính sự, cuối cùng thuyết phục , để Kinh Châu.

“Chàng để những khác tới nơi , chiếm Kinh Châu và Thục Xuyên, chỉ e là họ sẽ tạo phản..” Ta thâm thuý vỗ vỗ tay : “Đã nhiều năm như , dám ủy quyền Kinh Châu, là sợ chuyện . là phu nhân của , chỉ là một nữ nhân, Tam Lang, nghĩ kỹ xem .”

Đàm Tam Khuyết gật đầu đồng ý: “Thủ hạ đại tướng của nàng, chỉ Vệ Phong, chẳng lẽ thực sự mạnh đến mức thể hạ gục Thục Xuyên ?”

Ta vẻ khó xử: “Dựa theo tình hình hiện giờ, quả thật tương đối khó khăn, nhưng nếu cho mười vạn binh mã, cảm thấy, tương lai thể đó!”

Đàm Tam Khuyết cảnh giác : “Nếu đúng như lời nàng , là một tướng tài hiếm , nàng ép ?”

Ta lén liếc Vệ Phong đang lưng : “Vệ Phong năm nay mới mười chín tuổi, tuy rằng dũng mãnh phi thường, nhưng ngoại trừ đánh giặc, chính là một thiếu niên cái gì cũng hiểu. Nếu phu quân yên tâm, thể thư phong thượng tướng, phong Vạn Hộ Hầu, lấy quan to lộc hậu lung lạc . Cho thêm hai mãnh tướng, như , ở Kinh Châu sẽ cân bằng .”

Đàm Tam Khuyết ừ một tiếng: “Cương nhu kết hợp, cưỡng bức và dụ dỗ, Vệ Phong cho dù đánh hạ Thục Xuyên, cũng sợ hãi. Quả nhiên, phu nhân ở đây, trẫm như hổ thêm cánh.”

Ta yên lặng uống rượu, lén Vệ Phong trong ống tay áo: “Nhìn ! Bá Ước! Ta ban cho ngươi Vạn Hộ Hầu, thượng tướng quân, ngươi thăng quan phát tài !”

Ý trong mắt Vệ Phong lưu chuyển, lập tức khôi phục dáng vẻ tướng quân, vác kiếm mà .

Ta cùng Đàm Tam Khuyết ăn cơm xong, kéo tay khỏi doanh trướng, len lén bóp eo một cái: “Chính sự xong, nên sinh cho trẫm một nhi tử ?”

Tóc gáy dựng , nghiến răng nghiến lợi.

Ta tính toán kỹ càng để ngủ với cẩu nam nhân, lập tức nghiêm mặt : “Ta điểm binh trở về Kinh Châu, ngàn dặm tiến công nước Liêu, Tam Lang, chúng thời gian nhi nữ tình trường?”

Đàm Tam Khuyết thu liễm sắc dục: “Phu nhân đúng.”

Ta chịu dàng chân thành : “Chàng cho mười vạn nhân mã, còn điểm binh đây~”

“Vậy trẫm tiễn phu nhân.”

Hắn thấy Vệ Phong theo phía , ánh mắt chợt đổi: “Tên thị vệ , dáng vẻ đường đường, dũng mãnh phi thường, chẳng lẽ chính là Vệ Phong Vệ Bá Ước?”

Ta toát mồ hôi lạnh: “Sao thể chứ. Vệ Phong là thấp bé đen gầy, cũng bắt mắt. Nếu tự tiến cử trướng , cũng sẽ chú ý tới . Chàng nghĩ xem, ngự tiền thị vệ gác cổng cho ba năm, nhớ như ?”

Đàm Tam Khuyết thật lâu, nhéo chóp mũi : “Quả thật nhớ rõ – – nàng như , trẫm liền yên tâm. Nếu trẻ tuổi tuấn thể đánh giặc, trẫm sẽ ghen tị.”

Ta tránh sự thiết của , hổ hắng giọng.

Ánh mắt Vệ Phong chạm , cũng đỏ mặt về nơi khác.

Trận Hồng Môn Yến , chẳng những an trở , hơn nữa còn bắt mười vạn binh mã cùng hai viên đại tướng, năm mươi vạn thạch quân lương từ Đàm Tam Khuyết.

Lây đồ , cũng đầu chạy về Kinh Châu, múa hát tiệc lưu thủy ba ngày.

Tự chạy trốn, trong tay bao giờ dư dả như !

Tiền phu quân (chồng ) tuy là xương khô trong mộ, nhưng cũng điểm của !

Trước mặt , dùng hai tay nâng bảo sách kim ấn dâng cho Vệ Phong: “Kinh Châu mười lăm vạn binh mã, đều cho thượng tướng quân tiết chế. Hi vọng thượng tướng quân kỳ khai đắc thắng, khải trở về.”

“Vệ Phong nguyện báo đáp ân tình của chúa công!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8