Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Án tử
14

Cập nhật lúc: 2026-03-11 03:19:21 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

17

Khi tỉnh , mắt nhiều .

Tề Ngoạn thở phào nhẹ nhõm: “Cuối cùng cũng tỉnh.”

Hồng Ngọc Nương lau mồ hôi trán: “Nếu còn tỉnh, chúng sẽ cách nào. trông coi địa bàn rộng lớn như , binh ngựa, duy chỉ thiếu một chúa công, lý lẽ đây!”

Ta bật dậy: “Bá Ước ?”

“Bệ hạ cho rằng trúng bảy mũi tên là đùa giỡn ?!” Tề Ngoạn dùng quạt vỗ nhẹ , cố gắng đè xuống.

Ta nhảy dựng lên với nỗi đau thấu tim: “Bá Ước thế nào ?”

Hồng Ngọc Nương thốt một tiếng: “Thật sự là tạc từ cùng một khuôn.”

Lời của là kim khẩu ngọc ngôn, các nàng ngăn , đỡ đến sát vách.

**(kim khẩu ngọc ngôn: miệng vàng lời ngọc)**

“Bệ hạ! Bệ hạ ở ? Ta gặp bệ hạ… ” Tiếng kêu yếu ớt của Vệ Phong từ ngoài cửa truyền đến.

“Này… Bệ hạ đến đây chứ, bệ hạ đang ở Tương Dương. Tiểu Phong Phong ngoan, uống chén thuốc …” Đây là giọng Hoàng lão lệnh công.

“Ngài gạt !” Vệ Phong hét lên nức nở.

“Là bệ hạ cứu khỏi thành, là bệ hạ cứu khỏi thành, tuy rằng miệng thể , nhưng nhớ rõ, nhớ rõ!”

Ta đạp cửa một cái: “Bá Ước!”

Vệ Phong hai mắt sáng ngời, nước mắt đầy mặt: “Bệ hạ…”

Ta xông lên nắm lấy tay , nước mắt nóng nổi chạm trán : “Bá Ước…”

Vệ Phong đáp nữa, ngất xỉu trong lòng .

“Sao cử động…” Nước mắt của kìm chảy xuống, dùng sức lắc lắc : “Bá Ước, ngươi tỉnh !”

Tề Ngoạn hất tay : “Hắn thương nặng như , bệ hạ bớt động tay động chân .”

“Thái y –” Ta nhào tới chân thái y quỳ xuống, túm lấy áo choàng của : “Ngươi nhất định cứu Bá Ước!”

“Đừng hét nữa! Sẽ cố gắng hết sức! Bệ hạ quỳ xuống, là hù c..hết thái y ?” Tề Ngoạn vội vàng bảo Hồng Ngọc Nương đỡ về phòng bên cạnh.

Chờ tâm tình định một chút, Tề Ngoạn báo cáo: “Ngày đó khi hai khỏi thành, Hồng Ngọc Nương cứu giúp. Thần lấy một thuyền buôn lớn, cả hai đều thập tử nhất sinh, thể xe ngựa.

“Đàm Tam Khuyết thế nào ?”

“Còn thể thế nào? Lùng bắt khắp nơi, Vệ Phong thể c..hết, nhưng bệ hạ sống.”

Ta hừ lạnh một tiếng.

“Cũng may mà đêm hôm đó kịp thời quát ngừng b.ắ.n tên, nếu , bệ hạ chắc chắn thể sống nổi. Nghe đó còn c.h.é.m hết cung thủ b.ắ.n tên.”

“Chắc chắn dư tình dứt.” Mắt sáng lên, trầm tĩnh: “Ta cho các ngươi thành, cũng là vì nguyên nhân . Một , mới thể đường sống. Đàm Tam Khuyết vì tư tình nhi nữ mà buông tha cho , đó chính là tung long nhập hải, từ nay về còn gì thể ngăn cản nữa.”

Nam nhân bao giờ cảm thấy nữ tử là một mối đe dọa, cuối cùng sẽ một ngày, bọn họ trả giá cho sự ngạo mạn tự đại như .

18

Ta sông suốt chặng đường đến Tương Dương.

Thương tích của Vệ Phong nghiêm trọng hơn nhiều, hầu như chỗ nào , hầu hết thời gian đều mê man, ít khi tỉnh táo.

Ta vất vả lắm mới gặp một , mặt còn đeo một chiếc mặt nạ vàng.

Hoàng lão lệnh công cầm kiếm canh giữ bên : “Chúa công , nhưng tiểu Vệ dặn, thể vén mặt nạ của lên.”

“Không thể mặt, đây là yêu cầu kỳ quái gì…”

nếu là Vệ Phong dặn dò, đương nhiên cũng dám vượt quah, kéo một góc chăn xem thương tích của .

Hoàng lão lệnh công vội vàng kêu dừng: “Trong chăn cũng thể .”

“Tại ?”

“Tiểu Vệ dặn dò như , thần cũng . “Hoàng lão lệnh công vuốt chòm râu, vài : “ theo lão thần thấy, Tiểu Vệ và công chúa nam nữ khác biệt. Công chúa vén chăn của Tiểu Vệ, quả thật .”

Ngay khi tay dừng , Tề Ngoạn xoay xe lăn ngoài cửa.

“Trên mặt mặt nạ, chăn, cái gì chứ?!”

Tề Ngoạn bỗng nhiên rộ lên.

“Ngươi cái gì?”

Nàng phe phẩy quạt, .

Ta lắc xe lăn bộ đ.â.m nàng.

Nàng sợ hãi vội vàng : “”Hài tử trưởng thành, sợ !

Nàng vòng xe lăn của , đẩy : “Bệ hạ nghĩ xem, mặt Đàm Tam Khuyết khắc chữ, thật sỉ nhục, thật khó coi. Tiểu hậu sinh tuấn tú của cũng hổ.”

“Ta thuốc trị sẹo vàng, là năm đó Đàm Tam Khuyết đưa cho . Không nhiều năm như hết hạn …… Quên ngựa c..hết ngựa sống, ngươi mau mau đưa cho .”

“Vâng”

Ta gọi : “Mặt thì sợ , còn thể vì cho xem?”

“Bệ hạ là kẻ háo sắc ? Muốn thể .” Tề Ngoạn trừng mắt liếc một cái.

“Ta háo sắc ? Ta thật tâm thật ý lo lắng cho . Hắn vì thương nặng như , xem vết thương của thế nào, cũng là chuyện thường tình.”

“Không .” Tề Ngoạn chặn mắt : “Người mặc y phục.”

A cái ……

Đêm đó, thái y đến bắt mạch cho .

“Trước bệ hạ bi ai quá độ, oán giận quá độ, thương tâm, tổn thương gan. Hôm nay ưu tư quá mức, tổn thương lá lách. Sao bệ hạ thể nhiều tâm sự như ?”

“Haizz, còn là bởi vì Vệ tướng quân.” Ta thở dài: “Ta cùng Bá Ước, là bằng hữu thiết, là tri kỷ, là quân thần, cũng là cùng chí hướng. Nếu là nam nhân, thể đường đường chính chính cùng kết nghĩa . là nữ nhân, ngay cả ngủ với cũng , bắt tay với còn đời chỉ trích. Ta thật hận nam nhân.”

Thái y gì thu dọn hòm thuốc: “Không cứu .”

“Này, ngươi……”

Hồng Ngọc Nương : “Bệ hạ chăm sóc tiểu Vệ tướng quân, đơn giản thôi, giả tỳ nữ là .”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8