Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Giang Diệu
Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-03-11 14:02:23 | Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

23.

 

Về đến huyện nha.

 

Ngay lập tức thăng đường, sai dịch đầy hai bên, Tô lão gia ở bên , thấy hai mắt ông liền sáng hực, tiên còn chỉnh đốn y phục.

 

Trong lòng dâng lên một cơn buồn nôn.

 

Mẫu lóc quỳ giữa huyện đường, thấy liền nhào tới.

 

Ta tránh sang bên, quỳ xuống báo danh.

 

Mẫu lóc, chỉ Cung Lãng đầy vết m.á.u tố cáo: “Đây là nữ nhi khổ mệnh đáng thương của . Thật đáng thương dụ dỗ— Nay và tang vật đều , đại nhân, ngài chủ cho phụ nhân!”

 

đau lòng, nhưng trong mắt hề chút buồn lòng nào.

 

Ta im lặng , chờ bà đủ.

 

Ta hỏi: “Đại nương, ngươi là ai?”

 

Mẫu ngẩn : “Ta là mẫu của con, nương (*) của con!”

(*): ruột.

 

“Mẫu của là Giang Hạ Thị, còn vị đại nương hình như là Tô Hạ Thị mà.”

 

Mẫu lập tức cứng họng.

 

Tên vẫn còn trong gia phả Giang gia, còn bà tái giá, đương nhiên thể khống chế .

 

nhanh chóng lớn tiếng lóc.

 

, nhưng— A Diệu, con nhớ mẫu ? A Diệu— con thể như … Mẫu vất vả mang thai mười tháng sinh con , khó sinh chịu đau đớn suốt một ngày một đêm, con đối xử với mẫu như ?”

 

Huyện lệnh cau mày: “Trật tự!”

 

Tô lão gia nháy mắt với lão nhưng lão thèm , chỉ liếc mắt về phía .

 

Người ngoài phát hiện, nhưng sai dịch phía huyện lệnh đổi , hai sắc mặt nghiêm nghị, mà uy, trong quân ngũ.

 

Trong lòng thả lỏng.

 

Huyện lệnh ho một tiếng: “Lời Giang Diệu quả thật đạo lý.”

 

Tô lão gia nhịn xoa xoa ngón tay, nhắc nhở: “Mạnh đại nhân—”

 

Huyện lệnh đập mạnh thanh gỗ: “Im miệng. Ngươi đang dạy bản quan việc ?”

 

“Không, dám…”

 

Ta là nữ nhi Giang gia, bà hiển nhiên là còn lời nào để .

 

Vừa dứt lời, đang quỳ phía nương cũng hét lên.

 

“Nàng nữ nhi Tô gia, cũng , cũng là nữ nhi Giang gia, đại nhân, ngài cũng chủ cho . Ta cũng nữ nhi Giang gia.”

 

Mẫu thấp giọng bảo nó đừng bậy, nó ngược càng hét to hơn.

 

Người ngoài đang gì.

 

Còn đương nhiên nó vì cái gì, tất nhiên là vì nhị công tử phong lưu độc ác của Tô gia .

 

Đầu óc của nó là như đấy, chỉ chứa đàn ông, chứa cái khác.

 

Kiếp , bọn họ gặp yêu, Tô nhị chỉ trêu ghẹo nó một chút, mê mẩn bối rối.

 

Đến kiếp , vẫn cùng một chiêu trò.

 

“Tiểu nữ nữ nhi Giang gia! Đại nhân, khi đó, khi đó đều là mẫu ép tiểu nữ Tô gia vì ham phú quý, đại nhân chủ cho tiểu nữ.”

 

Mẫu cũng thấy hổ.

 

“Câm miệng! Khi đó nếu ngươi ồn ào sinh sự, trong nhà khốn khó, mới gả Tô gia ? Chẳng ngươi cuộc sống , bây giờ sống đủ , ngươi vì một nam nhân mà bỏ rơi ?”

 

“Mẫu ! Mẫu đang bậy gì !” Muội đỏ mặt.

 

Nương càng tức giận: “Ta bậy, cả đời chỉ lo giữ thể diện cho cái nhà . Còn ngươi, ngươi vì cái gì , ngươi vì nhị công tử Tô gia ?”

 

Lúc đó, Giang Oanh ngay lập tức đỏ mặt, nhưng mặt quá nhiều , nó chỉ thể phủ nhận, chuyện đó.

 

Mẫu lập tức lên tiếng: “Nếu như , ngươi sớm sân nhà vỗ tay cắt áo đoạn tình nghĩa để theo , thì cứ yên tâm ở Tô gia.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8