Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Mai Phu Nhân Sủng Phu Hàng Ngày
Chương 228

Cập nhật lúc: 2026-03-11 15:37:29 | Lượt xem: 3

“Lần này sao ngươi không mang theo con chó săn đen kia?” Thiếu niên áo Hồ tay áo màu xanh ngọc, một thân bảo cẩm đoàn hoa tít cười hỏi.

Một thiếu niên khác mặc áo bào xanh đen cười ra hàm răng trắng, sảng khoái đáp: “Huynh trưởng nhà ta lúc trước từ Thổ Phiên trở về, dẫn theo con chó lớn cho ta.

Con chó này hung ác, hình thể cũng lớn hơn con chó bình thường, lần này ta đặc biệt huấn luyện nó thật tốt để mang đến, nhất định có thể làm ít công to!” Nói xong hắn lệnh nô bộc dắt con chó ra khoe khoang với người xung quanh.

Một thiếu niên khác mặc áo tím bĩu môi huýt sáo, từ trên trời truyền đến một tiếng chim hót réo rắt, thiếu niên duỗi bàn tay bọc bao cổ tay da ra trước, một lát sau có một con chim ưng mắt vàng lông đen rơi xuống trên cánh tay hắn.

“Cái tên chỉ có thể chạy dưới đất kia của ngươi đâu thể so với mây đen có thể bay trên trời của ta.”

“Hừ, đám mây kia của ngươi đều sắp bị ngươi nuôi thành vẹt rồi, còn có thể đi săn được sao?”

“.

Ngươi!”

“Ai da, ta nói các ngươi đều quá nhỏ, không so được với ta.” Thiếu nữ mặc áo bào nam tử màu đỏ tươi, dung mạo xinh đẹp, cười hì hì ngắt lời mấy thiếu niên đang tranh luận.

Sau khi thu hút ánh mắt của bọn họ, nàng vỗ tay, hai Hồ nô mũi cao mặc áo nâu nhạt dắt một con báo đi tới.

Con báo kia dáng người mạnh mẽ, sống lưng mềm mại, đi lại lặng lẽ không một tiếng động, khiến cho đám thiếu niên nhìn thấy đều có chút kinh ngạc.

“A Tú, con báo này của ngươi ở đâu ra vậy, so với con báo của Nhị thúc ta còn tốt hơn.”

Thiếu nữ kiêu ngạo từ trên ngựa cúi người sờ con báo,”Là cha ta tìm đến cho ta, ông ấy thương ta nhất, ta muốn gì, ông ấy tự nhiên sẽ tìm cho ta thứ tốt nhất! Hơn nữa năm ngoái các ngươi đã không dẫn ta đi, năm nay là lần đầu tiên ta cùng với Trinh tỷ đi săn, nhất định phải để cho tỷ ấy nhìn xem, ta lợi hại hơn các ngươi nhiều!”

Các thiếu niên nhất thời kêu lên, không chịu thua kém túm lấy đồng bạn săn bắn nhà mình, dặn dò nhất định phải biểu hiện thật tốt.

Người tới càng ngày càng nhiều, các thiếu niên quý tộc nam nữ đi săn, đều mang theo không ít nô bộc hộ vệ, mỗi người dắt ngựa hoàng kình thương, như vậy dưới cửa thành rất nhanh tụ tập một đám người ô hợp, tiếng cười đùa khiến không ít người aua đường ahé mắt có Hồ thung va mới vào thành không rõ ràng cho lắm, nghe người qua đường sớm đã quen giải thích, nhất thời hâm mộ nhìn đám người này.

Mai Tứ cùng Vũ Trinh Mai Trục Vũ đi cùng nhau, từ lần trước được Trinh tỷ cổ vũ, hắn đã không còn vẻ chán nản, hơn nữa còn sắp săn bắn mùa thu, hắn phấn chấn tỉnh thần tập trung chuẩn bị săn bắn mùa thu, lúc này hội hợp với các tiểu đồng bọn, đùa giỡn cãi nhau, lập tức biến thành một đứa ngốc vui vẻ.

Vũ Trinh cưỡi ngựa, bên cạnh là Mai Trục Vũ cũng cưỡi ngựa, hắn cũng muốn cùng nàng đi săn thu lần này, Vũ Trinh chậm rãi cưỡi ngựa, cảm giác cả đời mình cũng chưa từng chậm như vậy.

Nàng đã chậm như vậy, mười mấy ky sĩ hầu theo sau nàng đương nhiên cũng chỉ có thể chậm rãi đi theo.

Những người này đều xuất thân từ Dự Quốc Công phủ, năm xưa là thân binh của Dự Quốc Công Vũ Thuần Đạo, về sau Võ Quốc Công xa rời hồng trần, những thân binh này cũng không muốn rời đi đầu nhập người khác, liền vào Dự Quốc Công phủ làm hộ vệ, hàng năm Vũ Trinh đi vây săn, vì danh ngạch mười mấy hộ vệ này, đám người hầu Dự Quốc Công phủ đều phải đánh một trận.

Ngoại trừ mười mấy tên nô bộc cao lớn này, Vũ Trinh không giống như những người khác mang theo mấy con linh miêu ưng điêu.

Nàng trước đây không cần những thứ đó.

Nhưng lần này, nàng quả thật có mang theo một con động vật.

Thật vất vả đợi được đoàn người Vũ Trinh, các thiếu niên thiếu nữ phát hiện, trên lưng ngựa của Trinh tỷ có một con… vịt oai vệ hiên ngang đứng?

Lập tức có thiếu niên tò mò hỏi: “Trinh tỷ, chúng ta đi săn, tỷ mang theo một con vịt làm gì?”

Giọng thiếu nữ trong trẻo phản bác: “Trinh tỷ mang theo có thể là vịt bình thường sao? Ta cảm thấy đây khẳng định không phải là vịt!”

Vũ Trinh cười ha ha, giơ ngón cái lên với thiếu nữ, nói: “Đây quả thật không phải là vịt.”

Thiếu nữ ưỡn ngực, vô cùng kiêu ngạo, nghe Vũ Trinh nói tiếp: “Đây là ngỗng.”

Một đám thiếu niên không nhịn được cười ra tiếng, lại sợ chọc giận Vũ Trinh, tiếng nhịn cười khúc khích nổi lên bốn phía.

Vũ Trinh hào phóng phất tay,”Cười thì cười ra tiếng, nghẹn làm gì.”

Nhất thời một trận cười ha ha, ngay cả thiếu nữ kia cũng nở nụ cười, Triệu lang quân đánh ngựa đi tới, muốn sờ con ngỗng nhỏ kia, trong miệng nói giỡn: “Trinh tỷ, ngươi mang ngỗng đi, là nghĩ đến lúc đó cùng nhau nưZớng ăn sao?” Vũ Trinh nhìn hắn tìm chết cũng không nhắc nhở, vì thế Triệu lang quân cười cười liền thảm thiết kêu lên một tiếng, con ngỗng đứng trên lưng ngựa của Vũ Trinh mổ một cái lên tay hắn, nếu không phải Vũ Trinh nhanh tay bóp cổ ngỗng kéo nó trở lại, mu bàn tay của Triệu lang quân cũng đã bị mổ mất một miếng thịt.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8