Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Con Gái Ba Tuổi Đưa Tôi Bay Cao
Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-03-11 23:12:21 | Lượt xem: 3

Hai mắt Vương Duệ đã đỏ hoe, liền giải thích: “Con không cố ý. Con chỉ muốn chơi với cậu ta thôi, nhưng cậu ta không để ý con nên con đẩy cậu ta một cái, vậy là cậu ta lấy củ cải đập con.”

Giọng nói của Vương Cẩm Tuỳ tuy ôn hoà nhưng lại nghiêm khắc vô cùng: “Xin lỗi trước đi!”

Vương Duệ: “Xin lỗi…”

Ngay khi Vương Duệ định nói thì Trần Mịch đã lên tiếng trước: “Chỉ cần nói xin lỗi thế thôi sao? Hãy xem con trai tôi bị đánh như thế nào. Chuyện này vẫn chưa kết thúc đâu!”

Vương Cẩm Tuỳ cũng không thua kém: “Muốn làm gì? Duệ Duệ đánh người trước, cũng xin lỗi, nhưng Lâm Tử Hiển lại lấy củ cải đánh người đó. Vậy được sao?”

“Chính nó là đứa ra tay trước!”

Điều này thực sự là không thể chối cãi.

Nhưng khi nhìn hai đứa trẻ thì Vương Duệ có phần te tua hơn.

Thấy hai người lớn sắp cãi nhau, Lạc Lạc lớn tiếng hét lên: “Vương Duệ không đánh người, cậu ta chỉ đẩy nhẹ Lâm Tử Hiển một cái, cháu ở ngay bên cạnh. Nhưng Lâm Tử Hiển lại nhặt củ cải và đập người ta, thiếu chút nữa cháu cũng bị đập trúng.”

Lâm Tử Hiển đột nhiên chỉ vào Lạc Lạc và khóc: “Ai bảo cậu không để ý đến tớ? Tớ muốn nói chuyện với cậu nhưng cậu lại bơ tớ. Cậu chỉ nói chuyện với Tiểu Nhu và Chu Tuấn Kỳ. Đều là tại cậu!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.me – https://monkeyd.me/con-gai-ba-tuoi-dua-toi-bay-cao/c24.html.]

Lạc Lạc và tôi nhìn nhau không nói gì.

Tôi kết luận: “Vậy là cháu giận Lạc Lạc đã không để ý đến cháu nên trút giận lên Duệ Duệ.”

Lạc Lạc chống tay lên hông: “Tại sao tôi phải quan tâm đến cậu? Cậu đâu phải là Nhân dân tệ!”

Vương Cẩm Tuỳ: “Trần Mịch…”

Hắn vừa mở đầu, Trần Mịch liền kéo Lâm Tử Hiển vừa đi vừa nói: “Đi thôi. Một tiểu nha đầu có gì phải để ý, nó không để ý tới con thì con cứ đánh nó, không phải xong rồi sao, đừng khóc nữa.”

Tôi không khỏi thở dài: “Quan điểm giáo dục kiểu này chỉ có hại con.”

Chu Nguỵ hỏi Lạc Lạc: “Bọn nhóc hung dữ như vậy, cháu làm thế nào mà cả bọn lại ngoan ngoãn nghe lời đi xếp củ cải thế?”

Lạc Lạc trợn mắt nhìn hắn: “Đương nhiên là vì cháu hung dữ hơn.”

Tôi bịt miệng con bé lại và nói: “Lời này không nên nói ra.”

Hình tượng cô bé đáng yêu không thể để sụp đổ như thế được.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8