Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 120: làm phiền anh rồi

Cập nhật lúc: 2026-03-12 02:22:20 | Lượt xem: 3

Chiếc váy màu trắng bị xé thành mảnh nhỏ, lộ ra da thịt và nội y bên trong. Phần chân váy thì rách từ đầu gối trở xuống, bắp chân trắng như ngọc ẩn hiện. Quanh thân còn dính đầy vết máu.

Trong tình huống này, nhìn vào, người ta sẽ nghĩ rằng cô gái này vừa mới bị c**ng b** xong.

Đương nhiên, đây không phải là điều khiến Giang Nguyên giật mình nhất. Cái khiến hắn giật mình chính là người trước mắt.

Mặc dù cảm thấy quái dị, nhưng Giang Nguyên rất nhanh phán đoán được người trước mắt bị thương không nhẹ, nhưng không phải là vì bị c**ng b**, mà hình như vừa mới đánh một trận với người ta xong. Hơn nữa không phải dùng vũ khí mà là sử dụng quyền cước với nhau.

Vì thế, Giang Nguyên kinh nghi nhìn gương mặt xinh đẹp nhưng tái nhợt trước mắt, hỏi:

– Tuyên Tử Nguyệt, cô…

Nhìn Giang Nguyên, sắc mặt Tuyên Tử Nguyệt thoáng tốt hơn vài phần, thở ra một hơi, cố gắng dựa vào cái ghế bên cạnh, dùng tay lau đi vết máu nơi khóe miệng, yếu ớt hỏi:

~ Giang…Giang Nguyên, giúp tôi lấy ít Bạch Dược Vân Nam.

– Được, cô chờ chút. 

Giang Nguyên bay nhanh đến quầy thuốc, lấy ra chai Bạch Dược Vân Nam đưa đến trước mặt Tuyên Tử Nguyệt, sau đó đi rót một ly nước. Bây giờ hắn mới phát giác, Tuyên Tử Nguyệt này thoạt nhìn không đơn giản như vậy.

Tuyên Tử Nguyệt cố sức mở nắp chai Bạch Dược Vân Nam, lấy ra hai viên thuốc màu đỏ bỏ vào trong miệng rồi uống một ngụm nước.

Sau đó, cô lại tiếp tục đổ ra non nửa bình bột thuốc vào miệng rồi dùng nước uống xuống.

Nhìn động tác của Tuyên Tử Nguyệt, Giang Nguyên đứng bên cạnh cau mày, sau đó nói:

– Cô bị thương rất nặng. Đừng lộn xộn, để tôi đỡ cô đi nằm trước.

Nếu là ngày xưa, nghe được người khác muốn ôm mình, Tuyên Tử Nguyệt tất nhiên sẽ hung hăng cho. người đó một bạt tai. Nhưng khi cô ngẩng đầu nhìn Giang Nguyên, thấy vẻ mặt nghiêm túc của hắn, biết Giang Nguyên cũng không có ý xấu, mà cô bây giờ quả thật đang bị thương nghiêm trọng, căn bản không thích hợp có bất kỳ cử động nào. Bởi vì dùng sức quá nhiều, vết thương sẽ càng nặng hơn.

– Được, làm phiền anh rồi.

Tuyên Tử Nguyệt thoáng im lặng, sau đó miễn cưỡng cười nói với Giang Nguyên. 

Giang Nguyên gật đầu, sau đó bước qua, thắt lưng hơi khom xuống, tay phải nâng cặp đùi trắng như ngọc, †ay trái ôm eo, sau đó nhìn Tuyên Tử Nguyệt đang đỏ bừng mặt, nói:

– Ôm cổ tôi.

Tuyên Tử Nguyệt nhìn cơ thể để trần bên trên của Giang Nguyên, lại càng đỏ mặt, sau đó cánh tay nhẹ nhàng ôm lấy cổ Giang Nguyên. Cô biết, đây chính là biện pháp tốt nhất giúp cô đỡ phải hoạt động cơ thể.

‘Vững vàng ôm lấy Tuyên Tử Nguyệt, Giang Nguyên bước vào phòng khám bệnh bên trong.

Mặc dù ôm mỹ nữ trong lòng, nhưng hiện tại Giang Nguyên cũng chẳng còn tâm trạng hưởng thụ, ngược lại còn cảm thấy mệt hơn. Hắn ở trần thân trên, trong ngực. ôm một mỹ nữ, lại được mỹ nữ vòng tay ôm cổ, bên mũi lờ mờ ngửi được một mùi thơm, còn có cảm giác nhẫn nhụi truyền đến từ lòng bàn tay, trống ngực của hắn đột nhiên gia tốc.

Tuyên Tử Nguyệt đang mệt mỏi, cũng không nhận ra điểm bất thường đó của Giang Nguyên, chỉ là cảm thấy Giang Nguyên ôm rất cẩn thận, cả người yên ổn hơn không ít. So với vừa rồi cố nén đau, dồn hết khí lực nhảy qua cửa sổ thì thoải mái hơn nhiều.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8