Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 129: Anh được phát tiền lương chưa

Cập nhật lúc: 2026-03-12 02:22:29 | Lượt xem: 3

Cô thật sự rất lo lắng nhưng lại không dám quấy rầy hắn, chỉ có thể để trong lòng. Giang Nguyên hẳn không có việc gì chứ? Nghỉ ngơi một chút sẽ tốt sao? Hai ngày trước hắn vừa mới bị thương mà?

Nhớ đến việc này, Tuyên Tử Nguyệt lại ngẩn cả người. Ngày hôm trước, cô còn nhớ Giang Nguyên tự đâm vào bắp đùi của mình một dao. Máu chảy ra không ít. Hôm nay mới được có hai ngày, nhưng cước bộ của hắn rất linh hoạt. Đánh với Tiền Lập Nguyên lâu như vậy, một chút thương thế trước đó cũng không có.

Hai mắt Tuyên Tử Nguyệt lóe lên, nằm trên giường mà không biết chuyện gì đã xảy ra.

Giang Nguyên nằm trên mặt đất, rốt cuộc cũng cảm giác khỏe hơn một chút, sau đó cố sức bò dậy, thở hổn hển, rồi lại tiếp tục đứng lên, nhìn Tiền Lập Nguyên không nhúc nhích trên mặt đất, Giang Nguyên nhún vai, lắc đầu thở dài:

– Tôi đã nói rồi mà, nơi này là của tôi, vậy mà anh cứ nói là không phải. Anh nhìn thấy chưa, tự mình làm khổ mình.

Nghe Giang Nguyên lẩm bẩm, Tuyên Tử Nguyệt ngẩng đầu lên. Mặc dù gương mặt Giang Nguyên đầy máu, nhưng tinh thần cũng ổn định hơn.

– Anh đừng để ý đến anh ta nữa. Chai nước của tôi sắp hết rồi.

– À, để tôi thay. 

Giang Nguyên lên tiếng, sau đó ôm ngực bước từng bước một vào trong phòng khám bệnh, cầm khăn lông lau tay, sau đó cẩn thận thay chai nước thuốc khác cho Tuyên Tử Nguyệt.

Làm hết thảy, hắn ngồi xuống giường rồi cẩn thận nằm xuống, ho khan hai tiếng:

– Bây giờ đừng nói gì nữa. Tôi cần nghỉ ngơi một chút.

-Ừm. Tuyên Tử Nguyệt lên tiếng, sau đó không nói gì nữa.

Hai người cứ lẳng lặng mà nằm như vậy. Qua hơn mười phút, Giang Nguyên cảm thấy cảm giác ngứa ở ngực đã giảm đi không ít, lúc này mới nghỉ hoặc hỏi:

– Chúng ta đánh nhau ầm ï như vậy, tại sao không ai đến? Ít nhất cũng phải có cảnh sát chứ?

– Bây giờ là 2h khuya. Trời lạnh như vậy, ai lại đi dạo bên ngoài làm chỉ? Hơn nữa, anh đóng cửa chặt như vậy, bên trong còn có một lớp kính thủy tỉnh, anh tưởng người bên ngoài có thể nghe thấy sao?

Tuyên Tử Nguyệt suy nghĩ thật ra thấu triệt hơn, nhẹ giọng nói.

~ Đúng vậy, chúng ta chỉ đánh nhau, cũng không bản súng ném lựu đạn. 

Giang Nguyên cũng tán đồng.

Tuyên Tử Nguyệt quay lại nhìn gương mặt đầy máu của Giang Nguyên, nói:

– Anh được phát tiền lương chưa? – Sao?

Giang Nguyên có chút khó hiểu nhìn Tuyên Tử Nguyệt:

– Phát rồi, mà có chuyện gì? – Vậy anh có mua điện thoại di động không? Tuyên Tử Nguyệt hỏi.

– Mua rồi thì sao? Cô coi trọng tôi à? Tại sao nóng lòng muốn có số điện thoại của tôi như vậy?

Giang Nguyên bật cười, nhưng nhớ lại vết thương chưa khỏi, vội vàng dừng lại, không khỏi ho khan hai tiếng.

Thấy Giang Nguyên trêu chọc mình, Tuyên Tử

Nguyệt mỉm cười:

– Cho tôi mượn một chút, tôi gọi một cuộc điện thoại bảo người ta giải quyết công việc. Nếu không anh sẽ gặp. phiền phức.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8