Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 290: C290: Là như vậy sao

Cập nhật lúc: 2026-03-12 02:37:41 | Lượt xem: 3

Thấy Bạch phu nhân nhìn mình, Giang Nguyên mỉm cười, biểu hiện vô cùng tự tin.

Nhìn thái độ tự tin của Giang Nguyên, Bạch phu nhân cũng có chút dao động. Bây giờ bà quả thật rất đau đầu, đợi thuốc mang đến cũng phải mất nửa tiếng. Nếu không có thuốc, nửa phút thôi cũng không chịu nổi rồi.

Tuy vẫn không hoàn toàn tin tưởng Giang Nguyên, nhưng bà vẫn gật đầu:

– Bác sĩ Giang, làm phiền cậu rồi.

Thấy Bạch phu nhân gật đầu, Giang Nguyên mỉm cười, nhưng trong lòng thật sự bất đắc dĩ. Hành y, tuổi tác chính là một trở ngại rất lớn. Mặc kệ anh giỏi bao nhiêu, khi khám bệnh chung quy người bệnh phải tìm những bác sĩ lớn tuổi. Với lứa tuổi của hắn, muốn nhận được sự tín nhiệm của người bệnh là hoàn toàn không dễ dàng.

Nhưng chỉ cần có cơ hội, hắn sẽ chứng minh bản thân mình.

Giang Nguyên quyết định sẽ không bỏ qua cơ hội kéo gần quan hệ với Tỉnh trưởng Bạch. Bây giờ hắn giống như một con chuột tham lam, toàn lực nắm chắc. những cơ hội gặp được. Chỉ có như vậy, hắn mới có cơ hội tìm được người hắn muốn tìm, biết được rõ ràng chuyện hắn muốn biết.

Trong hòm khám bệnh của Hồ lão luôn có sẵn dụng cụ châm cứu. Mặc dù ông rất ít khi dùng, nhưng là một. bác sĩ trung y, nếu như trong hòm khám bệnh không có ngân châm thì quả thật rất kỳ cục.

Cho nên, bên trong hòm khám bệnh của Hồ lão luôn có mặt thứ này.

Giang Nguyên rút ngân châm ra, dùng rượu cồn khử trùng, bước đến bên cạnh Bạch phu nhân, cười nói:

– Bạch phu nhân, bà đau ở đâu? Có thể chỉ cho tôi xem được không?

Mặc dù nhìn cây ngân châm thật dài trong tay Giang Nguyên, Bạch phu nhân cảm thấy có chút căng thẳng, nhưng nhìn nụ cười có thể khiến người ta yên tâm của Giang Nguyên, Bạch phu nhân cũng thoáng thả lỏng lại.

Giang Nguyên nhìn ra được sự khẩn trương của Bạch phu nhân, cười nói:

– Bạch phu nhân, bà nhắm mắt lại đi. Không đau đâu.

Nghe Giang Nguyên nói, Bạch phu nhân liền nhắm mắt lại, lúc này bên ngoài có người vội vã bước vào, nhìn ngân châm trong tay Giang Nguyên, liền kêu to lên:

– Cậu là ai? Đang định làm gì đấy?

Những người đang có mặt bị thanh âm này làm cho sửng sốt.

Giang Nguyên quay đầu lại nhìn người vừa mới bước vào, ánh mắt hiện lên sự tức giận.

– Ồ, là bác sĩ Chu sao? Tại sao anh lại đến đây?

Chủ nhiệm Triệu nhìn thấy người bước vào, có chút sửng sốt, liền cười nói. Gã bác sĩ này dường như hôm nay có ca trực, nhưng thật không ngờ lại nhận được tin tức nhanh như vậy.

Gã bác sĩ Chu mặc áo blouse trắng, vẻ mặt nhã nhặn, đeo cặp mắt kính màu vàng, có thể nói là hào hoa phong nhã, nhưng gương mặt lúc này lại chẳng đẹp chút nào, trừng mắt nhìn Giang Nguyên, sau đó quay sang nhìn Chủ nhiệm Triệu, cười nói:

– Chủ nhiệm Triệu, tôi nghe nói Bạch phu nhân bị chứng đau nửa đầu tái phát, nên cố ý đến đây khám cho

Bạch phu nhân.

– Là như vậy sao? Thật là cảm ơn bác sĩ Chu.

Nghe bác sĩ Chu này nói, Chủ nhiệm Triệu cũng không cảm thấy ngoài ý muốn. Bác sĩ trong bệnh viện luôn nhìn chăm chằm vào phòng bệnh này. Khi có chuyện, liền có bác sĩ chạy đến đây ngay. Vị bác sĩ Chu này muốn nhân cơ hội kéo quan hệ với Tỉnh trưởng Bạch cũng là chuyện bình thường.

– Bạch phu nhân, bây giờ để tôi khám cho bà một chút nhé.

Bác sĩ Chu nhìn Bạch phu nhân đang ôm đầu ngồi một bên.

Bạch phu nhân miễn cưỡng cười nói:

– Cảm ơn bác sĩ Chu, tôi đang định mời bác sĩ Giang châm cứu giùm tôi.

– Châm cứu? Châm cứu thì có ích lợi gì chứ? Hơn nữa, nếu không khử trùng cẩn thận, rất dễ bị nhiễm trùng.

Gã bác sĩ Chu nhìn cây ngân châm trong tay Giang Nguyên, hừ lạnh một tiếng:

– Bạch phu nhân, bà cũng đừng nên quá tin tưởng người khác. Như vậy rất dễ dàng gây ra tác dụng phụ. Hay là để tôi kê chút thuốc cho bà?

– Ô, không cần đâu, cảm ơn bác sĩ Chu. Thuốc ở đây dường như không có tác dụng với tôi. Thôi thì cứ để bác sĩ Giang châm cứu cho tôi.

Nghe giọng điệu của bác sĩ Chu, Bạch phu nhân lắc đầu nói.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8