Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hộ Quốc Chiến Thần
Chương 230: C230: Thất lý sơn

Cập nhật lúc: 2026-03-12 03:02:32 | Lượt xem: 4

Thất Lý Sơn.

Trước mộ hai cha con Lâm Đông Minh và Lâm Văn Thao.

Nhìn ngôi mộ trước mặt, Nam Cung Bác trầm mặc hồi lâu.

Không ai biết ông ta đang nghĩ gì, nhưng mọi người đều biết, lúc này trong lòng Nam Cung Bác ít nhiều cũng cảm thấy có chút hối hận.

Không phải lời sám hối dành cho cho Lâm Đông Minh mà là dành cho con rể của mình- Lâm Văn Thao. Nếu Lâm Văn Thao không chết, nhiều chuyện có thể sẽ có cơ hội được giải quyết.

Nhưng bây giờ, căn bản là không thể nữa rồi.

“Lâm Đông Minh, cuối cùng vẫn là ông thắng.” Một lúc lâu sau, Nam Cung Bác nở nụ cười tự ti rồi quỳ xuống.

Nhìn thấy ông ta quỳ xuống, những người khác trong Nam Cung thế gia cũng lần lượt quỳ xuống.

Về lý mà nói, những trưởng bối như Nhậm Đồng Hoa và Nam Cung Linh không nên quỳ lạy một hậu bối như Lâm Văn Thao.

Nhưng lúc này, bọn họ không có tâm trạng nghĩ nhiều như vậy.

Một số người trong số họ muốn có được sự bình yên trong tâm hồn, một số muốn chuộc tội thay cho Nam Cung Bác, còn lại đa số là vì sợ Lâm Vũ.

Cho dù hắn là Lâm Vũ hay Mục Bắc Vương, họ đều không thể đắc tội.

Ngay lập tức, mọi người đã quỳ xuống trước hai ngôi mộ. Chỉ có Nam Cung Tình bĩu môi đứng đó, không chịu quỳ xuống.

“Quỳ xuống!” Nhậm Đồng Hoa quay đầu lại, vẻ mặt lạnh lùng nhìn cô ta.

“Tại sao chứ?” Nam Cung Tình kiêu ngạo, không đồng tình nói: “Người ta không nhận chúng ta là người thân, tại sao chúng ta lại phải làm như vậy?”

Hai mắt Nhậm Đồng Hoa đỏ ngầu, nghiêm mặt mắng: “Bởi vì Nam Cung thế gia chúng ta có lỗi trước, chúng ta nợ bọn họ hai mạng người!”

‘Từ nhỏ Nam Cung Tình đã được tất cả mọi người chiều chuộng. Bất cứ ai nói chuyện với cô ta cũng luôn nở nụ cười trên môi.

Cho dù có phạm sai lầm lớn cùng lắm thì mọi người trong nhà nghiêm túc giảng giải đạo lý cho cô ta nghe.

Lúc này bị Nhậm Đồng Hoa dạy dỗ như vậy, trong lòng cô ta cảm thấy khó chịu, ngang ngược hét lên: “Cháu không nợ bọn họ cái gì! Tại sao cháu lại phải quỳ trước mộ hai người xa lạ?”

“Câm miệng!”

Nam Cung Thuật sa sầm mặt mũi, tức giận mắng con gái mình.

Nhưng tính tình Nam Cung Tình ngang ngược, lại không hề sợ hãi ông ta, cô †a cong môi bất mãn nói: “Vốn dĩ là vậy!”

“Con…

Nam Cung Thuật tức giận, đột nhiên đứng dậy, giơ tay định tát vào mặt cô ta. “Dừng tay!”

Nhậm Đồng Hoa ngăn cản con trai, ánh mắt lạnh lùng nhìn Nam Cung Tình:

“Là ông nội cháu nợ bọn họ hai mạng người, cháu thật sự không nợ bọn họi” “Nhưng nên nhớ, cháu là người Nam Cung thế gia! Ông ấy nợ chính là cháu nợ!”.

“Trước đây, cháu ngang ngược, cảm tính nhưng chúng ta có thể nuông chiều cháu! Về sau chúng ta cũng có thể để cháu muốn làm gì thì làm, nuông chiều cháu!”

“Nhưng sẽ có người sẽ không chiều theo ý cháu! Nếu cháu không sợ thì có thể tiếp tục ngang ngược tùy ý.”

Nói xong, Nhậm Đồng Hoa không nhìn cô ta nữa. Bà ta cúi đầu và thầm sám hối trong lòng. Nghe bà nội nói vậy, Nam Cung Tình bỗng nhiên có chút khựng lại.

Cô ta biết người mà bà nói tới chính là Lâm Vũ. Đương nhiên Lâm Vũ sẽ không để cho cô ta muốn làm gì thì làm.

Trước đây không, hiện tại không và tương lai có lế cũng sẽ không. Nếu cô ta dám ngang ngược trước mặt Lâm Vũ, nhất định sẽ bị trừng phạt.

Nghĩ đến tình cảnh trước đó bị Lâm Vũ bỏ đói nhiều ngày khổ sở, trong lòng Nam Cung Tình run lên, tức giận liếc nhìn hai ngôi mộ, bất đắc dĩ quỳ xuống.

Mọi người đã quỳ vài không dám lên tiếng.

šng đồng hồ. Dù có nhiều người bất mãn nhưng cũng

Mãi đến hơn hai giờ chiều, Nam Cung Bác mới nói với mọi người: “Đi đi! Ai nên nghỉ thì về nghỉ, ai cần điểm danh thì đi điểm danh. Nếu đến muộn thì đừng mong thằng bé nương tay! Đồng Hoa, bà ở lại, nói chuyện với tôi.”

Nhiều người đã quỳ đến mức đầu gối đau nhức, nghe Nam Cung Bác nói vậy, họ lập tức đứng dậy như được ân xá, Nam Cung Tình là người đầu tiên.

Sau khi mọi người lần lượt rời đi, Nam Cung Bác thở dài một hơi, nói với Nhậm Đồng Hoa: ‘Bà đứng dậy trước đi! Vũ Nhi chỉ bảo tôi quỳ bảy ngày, không phải bà.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8