Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hộ Quốc Chiến Thần
Chương 437: Hắn không muốn chết

Cập nhật lúc: 2026-03-12 03:22:37 | Lượt xem: 3

Hắn biết rằng đây là chữ viết của người Vu tộc thượng cổ.

Tuy rằng dòng chữ đã chuyển sang màu đen, nhưng có thể nhìn ra ai đó đã viết chúng lên bức tường đá bằng máu.

Nhìn thấy dòng chữ này, trong lòng hắn đột nhiên cảm thấy vui mừng, nhanh chóng vỗ vào vai Diêm Thiền còn đang ngơ ngác, chỉ vào dòng chữ trên tường đá nói: “Nhìn xem trên đó viết gì vậy?”

Diêm Thiền tỉnh táo trở lại, nhanh chóng nhìn về phía bức tường đá.

Lúc đầu, trên mặt cô ta không có gì lạ thường.

Nhưng sau đó sắc mặt Diêm Thiền đột nhiên thay đổi.

Cả người cô ta như phát ngốc, ngơ ngác nhìn chằm chằm vào bức tường đá trước mặt, đôi má xinh đẹp co giật không ngừng.

“Tại sao lại như vậy? Tại sao lại như vậy…” Cô ta không ngừng lẩm bẩm một mình, giống như mất hồn vậy. Trái tim Lâm Vũ đập nhanh lên, vội vàng hỏi: “Sao vậy?”

Diêm Thiền không đáp lại lời hắn, vẫn ngơ ngác nhìn bức tường đá, lặp lại lời nói trước đó.

“Diêm Thiền!”

Lâm Vũ gọi to và lắc mạnh vai cô ta: “Rốt cuộc có chuyện gì vậy? Nói đi chứ?”

“Chúng ta… không thể ra ngoài được nữa rồi!”

Diêm Thiền nói ra một câu đầy tuyệt vọng.

Dù chỉ là một câu nói đơn giản nhưng dường như nó đã lấy đi toàn bộ sức lực của cô ta.

Diêm Thiền không thể đứng vững được nữa, cơ thể mềm nhữn, ngồi sụp xuống đất.

Lâm Vũ nghe vậy, trong lòng chợt có dự cảm không lành, vội vàng đỡ Diềm Thiền dậy, lo lắng hỏi: “Trên đó rốt cuộc viết cái gì vậy? Tại sao chúng ta không thể ra ngoài?”

Diêm Thiền lắc đầu, nước mắt đột nhiên trào ra, nghẹn ngào nói: “Không ra được nữa rồi, là em hại mọi người…

“Cái rắm!”

Lâm Vũ thô lỗ đáp: “Không có cô, chúng tôi làm sao có thể đến được đây chứ! Mau xốc lại tinh thần, bây giờ không phải là lúc để tuyệt vọng!”

“Vô dụng thôi, thật sự không thể làm gì cả…” Diêm Thiền khóc không ngừng, tuyệt vọng lắc đầu. Nhìn thấy cô ta như vậy, Lâm Vũ vừa tức giận vừa lo lắng.

Nhưng bây giờ Diêm Thiền dường như đã tuyệt vọng hoàn toàn, dù có hỏi thế nào thì cũng không trả lời, chỉ khóc mãi không ngừng.

Lâm Vũ đành phải đỡ cô ta ngồi xuống trước.

Đợi cô ta bình tĩnh lại rồi sẽ từ từ hỏi!

Lúc này, Tiền Vạn Kim vừa khẩn trương vừa sợ hãi, sắc mặt cực kỳ khó coi. “Đừng sợi”

Lâm Vũ nhìn anh ta: “Cho dù có là ngõ cụt đi chăng nữa, tôi nhất định sẽ tìm cách đưa mọi người ra khỏi đây!”

Hắn không muốn chết, cũng không thể chết! Hắn đã gặp quá nhiều tình huống như thế này rồi.

Nhưng cho dù ở trong hoàn cảnh tuyệt vọng nào, hắn vẫn duy trì khát vọng sống mãnh liệt.

Bây giờ cũng như vậy! Lời nói của Diêm Thiền khiến hắn nhận ra rằng bọn họ đã lâm vào ngõ cụt. Nhưng chỉ cần còn thở, hắn sẽ không bao giờ nhận thua!

Lời nói của Lâm Vũ vang xa và mạnh mẽ, giúp Tiền Vạn Kim ngay lập tức lấy lại hy vọng.

Bình tĩnh một chút, anh ta nặng nề gật đầu nói: “Tôi tin anh! Anh đã tạo ra vô số kỳ tích, vậy nên tin tưởng anh lần này cũng sẽ như vậy.”

“Hơn nữa ở đây chúng ta còn có nhiều đồ ăn, tiết kiệm một chút cũng đủ cho ba người chúng ta sống ở đây hơn mười ngày!”

“Tôi không tin, hơn mười ngày, chúng ta vẫn không thể tìm được đường ral” Lúc này Tiền Vạn Kim tự tin hẳn lên. Anh ta thật sự rất ngưỡng mộ Lâm Vũ.

Nếu như không có Lâm Vũ nhắc nhở, túi của bọn họ bây giờ tất cả đều là đan dược!

Sự chu đáo của hắn khiến bọn họ càng có thêm hy vọng sống sót rời khỏi đây!

Làm người quả nhiên không thể quá tham lam! Đã rất nhiều người chết vì lòng tham của chính mình. Ngay lúc Tiền Vạn Kim đang tràn đầy cảm xúc, Diêm Thiền đột nhiên ngước.

mắt nhìn hai người, trên mặt tràn đây nước mắt, tuyệt vọng nói: “Vô dụng thôi, cho dù có cầm cự bao lâu thì chúng ta cũng không thể rời khỏi đây.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8