Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 316: C316: Đi hướng nào

Cập nhật lúc: 2026-03-12 03:27:16 | Lượt xem: 2

Tút tút.

Giang Nguyên vừa chạy xuống lầu vừa gọi điện thoại cho Từ Thanh Linh, nhưng điện thoại chỉ vang lên vài tiếng liền bị người ta cắt đứt, chỉ còn lại tiếng tút tút đồn dập.

Nghe được thanh âm này, sắc mặt Giang Nguyên phát lạnh, quả nhiên là đã xảy ra vấn đề.

Điều chỉnh lại suy nghĩ, rất nhanh phân tích tình huống, sau đó Giang Nguyên gọi điện thoại cho Trương Du Chánh.

– Không có điện thoại của đối phương? Chỉ có của anh Ba?

Giang Nguyên cau mày, trầm giọng nói: – Cũng được, có gì báo lại cho tôi.

Rất nhanh nhớ kỹ số điện thoại Trương Du Chánh báo đến, Giang Nguyên một lần nữa gọi đến.

Reng reng reng

Bên kia vang lên mấy tiếng reo, rốt cuộc truyền đến một giọng nói không được kiên nhãn cho lắm:

– Là ai vậy?

Giang Nguyên hít vào một hơi, nói:

– Là anh Ba phải không?

– Anh là ai?

Anh Ba bên kia lớn tiếng hỏi.

– Tôi là bạn trai của Thanh Linh. Mặc kệ các người đang ở đâu, hy vọng các người đưa Thanh Linh trở lại trường học.

Giang Nguyên lãnh đạm nói.

Nghe được lời này, bên kia sửng sốt một chút, sau đó truyền đến tiếng cười nhạo, rồi điện thoại bị cắt đứt.

Hai mắt Giang Nguyên có chút nheo lại. Vừa rồi hắn nói chuyện với đối phương, đại khái có thể phán định đối phương đang ở trên xe.

Về phần mục đích là có thể nghĩ. Giang Nguyên hít một hơi thật sâu. Hắn có thể biết được tình huống xung quanh vài km gần KTV, chỉ có vài khách sạn ba bốn sao. Với thân phận của đối phương, tất nhiên là khinh thường vào khách sạn cấp thấp như thế này, nhưng đến đâu thì hắn không xác định.

Hơn nữa đối phương có đến khách sạn hay không, hay là đi hướng khác thì hắn không thể xác định.

– Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?

Nghĩ đến đây, Giang Nguyên đứng trước cổng bệnh viện, hai mắt dần dần lạnh lại, yên lặng nhìn dòng xe ngược xuôi trước mặt, đột nhiên cắn chặt môi.

Chần chừ hơn mười giây, hắn thở hắt ra, ánh mắt hiện lên chút dứt khoát, kiên định rút điện thoại gọi cho một người.

– Hải Bác, tôi là Giang đây.

Nghe được đầu dây bên kia thông, Giang Nguyên xổ ra một tràng tiếng Anh.

– Giang? Cậu là Giang sao? Cậu không chết? Thật tốt quá, thật tốt quá. Giang, cậu có biết không, chúng tôi đều nghĩ rằng cậu đã chết.

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói hưng phấn.

Nhưng Giang Nguyên một chút tâm trạng ôn chuyện với người đó cũng không có, ngắt lời nói:

– Giúp tôi điều tra một người, là người Hoa Hạ, số điện thoại là….Tra ra vị trí của người đó cho tôi biết. Hơn nữa còn có ảnh chụp của anh ta.

– Người Hoa Hạ?

Hải Bác bên kia có chút sửng sốt, cảm giác được Giang Nguyên rất gấp, liền nói:

– Ba phút, tôi sẽ lấy được vị trí cho cậu.

Giang Nguyên dùng tay vẫy một chiếc xe taxi:

– Bắt đầu.

– Ba phút.

Giang Nguyên yên lặng đánh giá tình huống. Đi hết con đường này, phía trước sẽ là một ngã tư. Hy vọng Hải Bác sẽ không khiến cho hắn thất vọng.

Khi Giang Nguyên thấy phía trước là đèn xanh đèn đỏ, điện thoại của hắn liền rung lên, sau đó nhận được. một tin tức.

Giang Nguyên mở ra, trên màn hình hiện lên một bản đồ, vừa lúc có hai chấm đỏ tồn tại trên bản đồ. Đây. chính là vị trí hắn trò chuyện với đối phương vài phút vừa nãy. Hơn nữa còn có một tấm ảnh.

Nhìn gương mặt mang mắt kính trên màn hình, hai mắt Giang Nguyên nhẹ nhàng nheo lại.

Lúc này, tài xế quay đầu nhìn lại, hỏi Giang Nguyên đi hướng nào.

– Quẹo trái.

Giang Nguyên trâm giọng nói. Đi được vài trăm thước sẽ là khách sạn Tử Uyển, một khách sạn năm sao, rất xứng với thân phận của Cát thiếu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8