Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 420: C420: Có hiệu quả sao

Cập nhật lúc: 2026-03-12 03:37:20 | Lượt xem: 4

Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, đám người Giang Nguyên uống không biết bao nhiêu rượu. Ít nhất hôm nay xem ra Miêu Miêu tương đối hăng hái, rõ ràng lân này Trương Nghĩa Quân bị cấm túc cũng khiến cô được giải tỏa.

Rượu là một thứ có thể khiến người ta được thể hiện bản thân, hơn nữa ất khiến không khí nhiệt tình hơn. Cho nên rất nhanh, không khí bàn này cũng tăng cao, ngay cả Phan Hiểu Hiểu cũng uống liên tiếp mấy chén, bắt đầu ôm cánh tay Giang Nguyên không buông. Gái thứ đầy đặn kia dán chặt vào cánh tay hắn, khiến tâm tư Giang Nguyên máy động.

ột đám người bắt đầu vui vẻ lên, chỉ có Tình Lâm là bởi duyên cớ thân phận, không được phóng khoáng cùng đám con cháu quan cao này, hơi e dè một chút. Chẳng qua cô vẫn dung nhập vào đó thuận lợi, thỉnh thoảng rót rượu cho mọi người.

Mà Giang Nguyên lúc này dường như cũng trầm mê rồi. Từ sau trận chiến cuối cùng, hắn còn chưa bao giờ cảm nhận không khí thế này.

Xuyên qua ánh đèn mông lung hơi u ám, còn có sương khói bốc lên lờ mờ, có hơi thở khiến người ta muốn đắm chìm trong đó. Dường như Giang Nguyên thấy đội trưởng bưng chén cười lớn, uống từng ngụm bia vào bụng.

Hắn thấy Đại Hùng bưng chén, đưa tay ôm cổ đội trưởng, đưa cái chén của mình vào đội trưởng, cười ha hả, làm càn dốc vào miệng y…

Giang Nguyên bưng chén rượu, bên tai nghe tiếng cười vui vẻ, chậm rãi nâng chén rượu trút vào miệng, khóe miệng mang theo ý cười nhưng trong mắt lại như có một tầng buồn bã. Một tầng mơ hồ mê ly bắt đầu chậm rãi tràn ra trong hai mắt của hắn…

– Nhanh, nhanh thôi… Đội trưởng, đại hùng… Chờ tôi. Tôi sẽ điều tra được rất nhanh thôi…

Người bên ngoài không chú ý tới, chỉ có Tình Lâm thỉnh thoảng rót rượu cho Giang Nguyên, chú ý tới mọi người đang vui vẻ, chỉ có nụ cười của Giang Nguyên mang theo một tia khác lạ…

Cảm giác được ánh mắt của Tình Lâm, trong nháy mắt Giang Nguyên liền tỉnh táo khỏi cảm giác bi thương. kia, âm thầm lắc đầu cười khổ một tiếng. Xem ra sau khi rời khỏi hoàn cảnh kia, khả năng cảnh giác của mình đúng là giảm hẳn. Nếu như trước kia, dù là đang uống rượu, mình cũng không bị hoàn cảnh làm cho ngẩn ra.

Nhìn một chút mấy người đang uống, lại lấy di động ra cầm nhìn đồng hồ, thấy mời mười giờ, Giang Nguyên mỉm cười, sau đó nâng chén, đưa tay ôm lấy Phan Nghị, cười ha hả nói:

~ Nào… Uống rượu… Uống rượu… Ha ha ha… Trong một biệt thự ở ngoại ô, Dương Vân Dương đã trở về, đang ngồi trong phòng khách nói chuyện điện thoại với người khác.

Chẳng qua lúc này trên mặt ông cũng không còn vẻ tràn ngập uy nghiêm nhàn nhạt như bình thường mà lại mang theo một tia cung kính, vẻ mặt tương đối khiêm tốn nói gì đó.

– Đúng… Mấy ngày trước bởi sự kiện kia, con có gọi điện cho phó tổng Trương…

Dương Vân Dương cung kính đáp. – Tại sao?

Bên kia là một giọng nói già nua, tràn ngập uy nghiêm.

Dương Vân Dương thoáng chần chừ một chút, sau đó nói:

– Cháu nhà phó tổng Trương vận dụng đặc vệ đối phó với một… ngược một cái, cuối cùng cục bảo an mang người bạn kia của con đi…

Người bạn của con…kết quả lại còn bị cắn

– Bạn? Hình như mới hai mươi mấy tuổi thôi? Vân Dương… Con cho rằng con là trẻ con sao?

Giọng nói già nua đầu bên kia không nhịn nổi, hừ một tiếng nói, chẳng qua trong lời nói lại mang theo một tỉa ngạc nhiên và bật cười.

Nghe những lời này, sắc mặt Dương Vân Dương cũng đỏ lên hiếm thấy, thoáng hơi trầm ngâm một lúc mới từ tốn nói:

– Thầy thuốc Giang rất quan trọng với con…

– Thầy thuốc Giang?

Giọng nói già nua kia như hơi sửng sốt, sau một lúc lâu mới hơi kích động nói:

– Có hiệu quả sao?

– Vâng…

Nhớ tới biến hóa của mình mấy ngày nay, trên mặt Dương Vân Dương cũng lộ một tia mỉm cười.

– Có thể chữa khỏi hoàn toàn không?

Giọng nói già nua kia dường như càng kích động hơn vài phần, trầm giọng nói.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8