Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Bị Phu Quân Và Hài Tử Ruồng Bỏ, Ta Liền Ngả Vào Lòng Tuyên Vương
Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-03-12 04:02:19 | Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngụy Lý xuống xe ngựa, đoạn đường ngắn ngủi cửa, chân vấp bao nhiêu

 

Lão phu nhân Ngụy gia thấy vẻ mặt của , chỉ hỏi: “Ta Mộ nhi , Tống Uyển nữ nhân hồi kinh ? Hừ, chắc là ở bên ngoài chịu khổ, sống nổi nữa, cho nên mới về.”

 

“Những năm nay, con vẫn luôn cưới, cũng già . Không quản con nhiều chuyện như , nếu con đón Tống Uyển cửa, cũng tùy con.”

 

“Chỉ là phận của nàng như , nếu cửa Ngụy phủ . Phải để nàng từ ngoài cửa quỳ ba bước, lạy một lạy đến mặt , dâng một chén . Như , sẽ so đo với nàng những lầm của những năm qua.”

 

12.

Ngụy Lý dường như đến lúc , mới thật sự hiểu rõ mẫu của

 

Kiêu ngạo, ngang ngược, ỷ thế h.i.ế.p , cao cao tại thượng xuống thê tử của , coi nàng bằng một miếng giẻ lau chân.

 

Ngụy Lý thản nhiên , từng chữ từng chữ đều như đ.â.m tim: “Hay là mẫu quỳ lạy , dâng một chén nóng. Xem xem thể cướp thê tử của khác, phu nhân của con ?”

*

Dịch quán mà quan phủ sắp xếp cho chúng , là một nơi ở sân vườn.

 

Hôm nay, mới dạy Tuyên Lãng sách xong, tiểu gia đến báo một thiếu niên ngất xỉu ở ngoài cửa.

 

Ta hiểu, khỏi cửa, quả nhiên thấy Ngụy Tử Mộ mặt mày đỏ bừng ngã gục cửa, cả như vớt lên từ trong nước.

 

Gạt bỏ ân oán năm xưa, giờ vẫn là một y giả, thể nào thấy c.h.ế.t mà cứu.

 

Đỡ trong phòng, châm cứu cho , tạm thời hạ sốt, dặn dò nhà bếp sắc thuốc.

 

Tuyên Lãng vẫn luôn theo sát , thỉnh thoảng liếc mắt thiếu niên giường.

 

“Nương, chứ? Sao còn tỉnh?” Tuyên Lãng tha thiết hỏi.

 

Ta đặt túi thuốc xuống, xổm xuống, ngang tầm mắt với nó: “Lãng nhi, nương là đại phu, hôm nay cho dù ngoài già trẻ nhỏ, nương đều sẽ cứu. 

 

điều nghĩa là nương sẽ rời xa con, hiểu ?”

 

Nó gật đầu, nhào tới, hôn chụt một cái lên má , ngoan ngoãn : “Lãng nhi , nương là nhất.”

 

Ta đầu , lúc mới phát hiện từ lúc nào, Ngụy Tử Mộ mở mắt, yên lặng về phía .

 

“Khỏe hơn chút nào ?” Ta sờ sờ trán , còn nóng như nữa.

 

Ngụy Tử Mộ cúi đầu, nhúc nhích, mãi đến khi rút tay về, mới ngẩng đầu .

 

Ta nhẹ giọng : “Về đừng dùng thủ đoạn tự tổn thương bản như nữa, sốt cao hạ thể nguy hiểm đến tính mạng.”

 

Mặt đỏ bừng, ngón tay nắm chặt chăn: “Ta, …”

 

Ta đương nhiên , bệnh của là do .

 

Đang chuyện, Tuyên Cảnh Niên khoác một chiếc áo choàng, vẻ mặt mệt mỏi tới. 

 

Mấy ngày nay thỉnh thoảng ngoài, dự những buổi tiệc do các quan viên mời, hôm qua say rượu trở về, kêu đau đầu.

 

Ta đưa chén trong tay cho , nheo mắt ghé đầu lên vai , đang lẩm bẩm cái gì. 

 

Đợi đến khi thấy Ngụy Tử Mộ, cả lập tức tỉnh táo , thẳng : “Đây là?”

 

Ta liếc một cái, là đang minh tri cố hỏi, liền : “Nhi tử của Ngụy Lý.”

 

Chỉ một câu , hốc mắt Ngụy Tử Mộ lập tức đỏ bừng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8