Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 605: C605: Tôi tìm anh ta có chút việc

Cập nhật lúc: 2026-03-12 04:22:06 | Lượt xem: 3

Thầy thuốc Giang có chuyện gì sao? Nếu không có. chuyện gì thì mời ra ngoài, đừng làm phiền chúng tôi cứu người!

Sau khi thấy Giang Nguyên đi vào liền nhìn bên trong lầu vải của mình, vẻ mặt cảm thán hâm mộ, lúc này trong lòng Tôn Nghị cũng cảm thấy có chút đắc ý. Đương nhiên anh ta cũng càng thêm khinh thường tên lang trung này, tên nhà quê đúng là tên nhà quê, chẳng biết đâu với đâu.

– Oh.

Giang Nguyên sửng sốt một chút, sau đó từ cảm thán phục hồi lại tinh thần, sau đó liếc nhìn Tôn Nghị, thấy được tia khinh thường chợt lóe rồi biến mất trong mắt thầy thuốc Tôn. “Thật sự coi mình là tên nhà quê không biết đâu với đâu rồi”. Giang Nguyên sờ sờ mũi, đột nhiên cảm thấy mình rất thất bại, đường đường là Bàn tay của chúa tung hoành giới lính đánh thuê các. nước “John” (đồng âm với Giang), có dụng cụ thiết bị nào chưa từng thấy chứ, còn thật sự bị tên mắt cao tay thấp trước mặt này khinh thường.

Nhìn dáng vẻ có chút buồn bực của Giang Nguyên, thây thuốc Vương Mịch ở bên cạnh mỉm cười. Nếu nói cô ta có hảo cảm gì đối với tên lôi thôi lếch thếch trước. mặt này thì đó là giả, nhưng cô ta cũng phải công nhận thái độ chân tình, cực kỳ có trách nhiệm đối với người bệnh của hắn. Cô ta lập tức ngắt lời cười nói:

– Thầy thuốc Giang đến đây có gì cần chúng tôi giúp đỡ không?

– có.

Giang Nguyên nghiêm túc gật gật đầu khiến Vương Mịch có chút sửng sốt. Vốn dĩ cô ta cũng chỉ thuận miệng trêu chọc, không ngờ đối phương còn gật đầu thật, thế không giống tính cách của tên này.

Tôn Nghị ở bên cạnh nghe được lời này, trong lòng mừng rỡ, cuối cùng tên này cũng đến tận nơi nhờ vả, lập tức lạnh giọng cười nói:

– Chậc chậc, không phải thầy thuốc Giang vừa nãy rất cứng rắn sao? Sao chớp mắt đã đến chỗ chúng tôi nhờ vả thế? Ha hat

– Ừừ. Giang Nguyên lại nghiêm túc gật gật đầu nói:

– Thầy thuốc Tôn, tôi xin các anh dùng nước tiết kiệm một chút. Hai chậu nước vừa nãy các anh đổ đi đã dùng mất một nửa lượng nước được dùng ngày hôm nay của chúng tôi. Nếu cứ tiếp tục như vậy thì cơm tối nay của chúng tôi chỉ có thể xào gạo thôi.

– Á. Tôn Nghị đang cười lạnh nghe thấy lời này đột nhiên như con gà trống bị nắm cổ, tiếng cười tắc ở cổ họng, khuôn mặt cũng đỏ bừng.

Một lúc sau Tôn Nghị mới phản ứng lại được, không nhịn được hừ giọng nói:

– Chút nước này có là gì? Chúng tôi mang máy lọc nước tuần hoàn tiên tiến nhất đến, không sợ không có nước dùng.

– Nếu anh đã mang thiết bị cao cấp như vậy thì cũng mời anh đổ nước vào trong máy được không? Chẳng lẽ máy lọc của các anh chôn ở dưới đất bên ngoài cửa lầu sao?

Giang Nguyên nhìn về phía Tôn Nghị Tôn đại thầy thuốc khẽ cười một tiếng, sau đó nhún nhún vai, nói:

– Được rồi, những gì cần các anh giúp đỡ tôi đã nói rồi, chúc hai người làm việc vui vẻ.

Nhìn Giang Nguyên khế lắc lư đi ra ngoài cửa lều, hai tay Tôn Nghị nắm chặt đến mức kêu “rắc rắc”, hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Còn Vương Mịch nhìn bóng người biến mất bên ngoài lầu vải, trong mắt lộ ra ý cười, người này cũng có chút thú vị.

– Tiểu Bảo ngoan, đá bóng lại đây cho cha.

Khó khăn lắm mới có người đến giúp đỡ, Giang Nguyên cuối cùng cũng được nhàn nhã một chút đang cười híp mắt đứng bên ngoài lều vải, nhìn dáng vẻ Tiểu Bảo đứng đó, đong đưa đá chân vào quả bóng nhưng suýt chút nữa thì đặt mông ngồi xuống đất. Hắn không nhịn được vui vẻ phá lên cười, bây giờ hắn thật sự cảm thấy có một đứa con trai thật sự rất hạnh phúc.

– Cha xấu quá, con muốn quả bóng, cha đá sang đây, đá sang đây.

Nhìn Giang Nguyên một cước giẫm lên quả bóng, đứng đó cười đến nghiêng ngả, Tiểu Bảo chống thắt lưng đứng đó, hầm hừ chu miệng bất mãn nói.

– Được được, cha đá sang cho con, đá sang cho con. Giang Nguyên khẽ dùng một chân đẩy quả bóng

qua, nhìn Tiểu Bảo luống cuống giơ tay ra ôm lấy, trên mặt tràn ngập ý cười vui vẻ.

Lúc này Tôn Nghị ở trong lều vải vừa nhanh chóng khâu một vết thương, vừa hừ giọng nói:

– Ngay cả một người xỏ chỉ cũng không có, đúng ra phải có hai người làm trợ thủ cho chúng ta!

– Thôi bỏ đi, Tôn Nghị, với tính cách của tên đó thì đừng mong sẽ chịu làm trợ thủ cho anh, chúng ta phiền phức chút là được, ở đây cũng không thể so đo quá nhiều!

Lúc này Vương Mịch vừa làm xong một ca bị thương nhẹ, đang rửa tay, vừa rửa vừa thở dài:

– Chỉ là lát nữa bệnh nhân cắt chân kia phải dự phòng máu, chuyện này có chút phiền phức, phải tìm người hiến máu mới được!

– Đi tìm cái người phó xã trưởng kia đi, chuyện này chỉ có thể tìm anh ta!

Tôn Nghị bất đắc dĩ lắc đầu, thật sự cảm thấy ấm ức, những nơi bọn họ làm việc lúc trước dù không phải nơi có thiết bị đây đủ nhất trên thế giới nhưng ít nhất cũng là bệnh viện cấp 3 trở lên, làm gì cũng có người ở bên cạnh chờ sai bất cứ lúc nào. Hai người đã bao giờ phải chịu ngược đãi thế này đâu, ngay cả xỏ chỉ, xét nghiệm máu cũng phải tự mình làm.

Vương Mịch bước ra ngoài lầu vải liên nhìn thấy một màn ấm áp bên ngoài. Có điều khi nghe thấy cậu bé đáng yêu kia gọi Giang Nguyên là cha, cô ta liền sửng sốt, tên này nhìn có vẻ không lớn tuổi hơn mình mà sao đã kết hôn rồi? Hơn nữa con còn lớn như vậy? Hơn nữa còn mang đến cả đây? Chẳng phải tên này nhảy dù xuống sao?

Mang theo những nghi hoặc này, Vương Mịch bắt đầu nhìn xung quanh, nói ra thì cô ta chẳng biết gì về nơi đây, ngoài Giang Nguyên, thầy thuốc Đào ra, cô ta cũng chỉ biết vị phó xã trưởng Lý kia.

Có điều nhìn đi nhìn lại Vương Mịch cũng không thấy bóng phó xã trưởng Lý kia đâu. Cô ta bất đắc dĩ đành bước về phía trước, khẽ kêu:

– Thầy thuốc Giang!

– Hử?

Nghe thấy giọng nói cực kỳ dễ nghe này, Giang Nguyên mới quay đầu nhìn nhìn, hắn cũng không có quá nhiều ác cảm đối với nữ thầy thuốc này, gật đầu cười nói:

– Thầy thuốc Vương có chuyện gì à?

– Thầy thuốc Giang, anh có nhìn thấy phó xã trưởng Lý không? Tôi tìm anh ta có chút việc!

Nhìn nụ cười ôn hòa tùy ý của đối phương, lúc này. trong lòng Vương Mịch thật sự cảm thấy hơi quái dị. Cô †a đã quen với thái độ ngang ngược sai khiến của hắn, bây giờ thật sự có chút không quen.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8